Đề Xuất 1/2023 # Em Hãy Trình Bày Suy Nghĩ Của Mình Về Việc Cho Và Nhận Thông Qua Câu Chuyện Cười “Cứu Người Chết Đuối” # Top 4 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Em Hãy Trình Bày Suy Nghĩ Của Mình Về Việc Cho Và Nhận Thông Qua Câu Chuyện Cười “Cứu Người Chết Đuối” # Top 4 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Em Hãy Trình Bày Suy Nghĩ Của Mình Về Việc Cho Và Nhận Thông Qua Câu Chuyện Cười “Cứu Người Chết Đuối” mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đề bài: Đọc truyện cười sau, từ đó phát biểu những suy nghĩ của anh (chị) về việc cho và nhận: Cứu người chết đuối

Hướng dẫn

Mở bài: Giới thiệu về việc cho và nhận thông qua câu chuyện cười “Cứu người chết đuối”

Trong cuộc sống của con người sẽ xảy đến rất nhiều những biến cố, những điều không may khiến cho con người cảm thấy mệt mỏi, thậm chí là ngã gục, những lúc như vậy chúng ta rất cần sự giúp đỡ từ những người xung quanh, đó có thể là sự giúp đỡ về vật chất, đôi khi cũng chỉ là một lời động viên thăm hỏi cũng khiến cho chúng ta có thêm động lực để vươn lên trong cuộc sống. Nhắc đến việc giúp đỡ, ta có thể bàn luận thêm về vấn đề cho và nhận, ta nên hiểu như thế nào, ứng xử ra sao trước việc cho đi và nhận lại.

Thân bài: Trình bày suy nghĩ của mình về việc cho và nhận thông qua câu chuyện cười “Cứu người chết đuối”

Nói về việc “cho” và “nhận” trong cuộc sống cũng đã có rất nhiều câu truyện thể hiện bằng những nội dung, hình thức đặc biệt. Một trong số đó có thể kể đến, đó chính là câu chuyện “Cứu người chết đuối”. Câu chuyện có nội dung như sau: Ngày xưa có một anh chàng nhà giàu nhưng tính tình keo kẹt, chi li, một hôm anh ta đi trên một chuyến đò không may trượt chân mà ngã xuống nước. Thấy vậy, người lái đò vội đưa tay cho anh ta và nói:

“Đưa tay cho tôi”, tuy nghe thấy nhưng chàng trai hà tiện kiên quyết không chịu đưa tay lên. Thấy vậy người lái đò lấy làm lạ lắm, lúc chưa biết phải làm sao thì có một người đàn ông quen biết chàng trai hà tiện kia, anh ta vội vã đưa tay và nói:

“Nắm lấy tay tôi”, chấp chới giữa dòng nước, nghe được từ nắm lấy thì anh ta vội vàng đưa tay lên và được kéo lên bờ. Người lái đò nói ra những thắc mắc của mình thì được người đàn ông đáp lại rằng, chàng trai hà tiện kia vốn không muốn đưa cái gì của mình cho ai, bởi vậy mà khi người lái đò đề nghị thì sống chết anh ta cũng không chịu đưa. Còn người đàn ông vì đã quá hiểu tính tình kẹt xỉn, hà tiện nên mới nói nắm lấy tay tôi. Khi được đề nghị nắm lấy tức là được nhận, xác định mình không bị mất cái gì thì anh ta mới yên tâm nhận sự giúp đỡ.

Câu chuyện cười phê phán thói hà tiện một cách thái quá của chàng trai, dù đang chơi vơi giữa dòng nước nhưng chỉ vì sợ mất đi thứ gì đó của mình thì anh dù chấp nhận cái chết chứ không chịu đưa. Câu chuyện phê phán thói hà tiện, ham vật chất một cách nực cười, nó khiến cho con người trở nên tính toán, thực dụng, từ một lời đề nghị giúp đỡ đầy chân thành, nhưng vào tai của một người hà tiện thì nó lại trở thành một cuộc giao dịch gây bất lợi cho anh ta.

Sự mù quáng của anh chàng đã gây tiếng cười cho câu chuyện. Cái hay của các truyện cười, đó chính là sau những tiếng cười là một bài học triết lí cần phải suy ngẫm, đó là cho đi và nhận lại. Con người chúng ta đôi khi cũng bị trăn trở bởi những lợi ích, đắn đo, tính toán khi cho đi và dự đoán những thứ được nhận lại nếu như đồng ý làm một điều gì đó cho người khác. Về bản chất, việc ham những thứ vật chất, sống thực dụng là không xấu, bởi nó là một trong những nhu cầu chính đáng của con người, nhưng khi nó biểu hiện ra bên ngoài một cách thái quá thì cần phải phê phán.

Cho đi và nhận lại là hai phạm trù chỉ thái độ và hành động của con người. “Cho đi” là hành động ta cho đi một thứ gì đó thuộc quyền sở hữu của chúng ta cho người khác. Hiểu một cách rộng hơn, cho đi còn là những hành động giúp đỡ, chia sẻ cho người khác, đây có thể là những hành động mang ý nghĩa tinh thần. Khi biết cho đi là khi ta có tấm lòng rộng lượng, có tình thương đối với những người xung quanh ta. Và điều kiện để ta có thể cho đi, đó chính là ta phải có vốn vật chất, tinh thần hơn người cần chúng ta giúp đỡ.

Chẳng hạn, ta giúp đỡ những người nghèo khó vùng sâu vùng xa bằng cách quyên góp những đồ dùng, vật dụng cũ không dùng đến nữa. Vậy điều khiến cho chúng ta quyết định quyên góp, trước hết phải xuất phát từ tấm lòng yêu thương, cảm thông với những người có cuộc sống khó khăn hơn mình. Và một điều kiện nữa, đó chính là ta có thứ để cho đi, ta không thể cho đi nếu như chính bản thân của mình cũng không có.

“Cho đi” chỉ thực sự giá trị khi nó xuất phát từ tấm lòng chân thành, tự nguyện của ta, bởi nếu như ta cho đi mà không xuất phát từ sự tự nguyện thì nó lại mang nghĩa cưỡng ép, hành động giúp đỡ cũng trở thành sự thương hại, bố thí đối với những người cần giúp đỡ. Điều mà những người cần giúp đỡ ở đây là những tấm lòng chân thành, tự nguyện, mọi sự cưỡng ép đều mang lại hiệu quả trái ngược, họ sẽ thêm tổn thương và mặc cảm về mình, thành thử sự giúp đỡ lại là làm cho họ đáng thương hơn.

“Nhận lại” là sự đón nhận một thứ gì đó mà người khác mang lại cho mình. Nhận lại tức là trước đó ta đã mang thứ thuộc sở hữu của mình cho người khác, nhận lại ở đây là sự hoàn lại, là sự báo đáp của người được nhận trước đó cho người từng cho đi, là chúng ta. Ta cũng có thể hiểu từ nhận lại ở đây với nhiều hàm nghĩa khác nhau. Đó chính là thành quả mà chúng ta xứng đáng nhận lại sau khi đã nhiệt tình giúp đỡ một ai đó trong quá khứ, điều này đúng với câu nói “Ở hiền thì gặp lành”.

Tuy nhiên, nhận lại ở đây sẽ mang ý nghĩa thực dụng nếu người nhận đã từng giúp đỡ người trả trong quá khứ với mục đích vụ lợi chứ không phải xuất phát từ tấm lòng chân thành, tự nguyện. Tùy từng hoàn cảnh khác nhau mà “nhận lại” mang những ý nghĩa khác nhau. Giữa cho đi và nhận lại có mối quan hệ bổ sung cho nhau, đó có thể là quan hệ nhân quả, học cách cho đi ắt sẽ nhận lại những sự giúp đỡ từ người đó. Tuy nhiên, sự nhận lại này không phải nhanh chóng, tức thời mà nó có thể xảy đến bất kì lúc nào.

Cho đi và nhận lại cũng có thể là quan hệ lợi dụng, cho đi để nhận lại, cho đi vì muốn nhận lại những điều mà mình mong muốn. Chẳng hạn, một người không có tài đức nhưng muốn thăng tiến nhanh trên đường công danh đã dùng tiền bạc và những lời ngon ngọt để dụ dỗ, mua chuộc cấp trên, mong có được một chức vụ mà mình mong muốn. Người cấp trên vì ham tiền bạc, vật chất mà đáp ứng lời đề nghị của người “cho”. Bởi vậy mà sự cho đi ở đây chính là sự thực dụng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đi và nhận lại ở đây mang tính chất của một cuộc trao đổi không hơn.

Trong cuộc sống của chúng ta, có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn hơn, hãy mở rộng tấm lòng để giúp đỡ họ, dù không giúp được gì nhiều thì cũng hãy cho đi một cách chân thành, tự nguyện. Bởi những hành động nhỏ ấy cũng đã tiếp thêm sức mạnh để họ vươn lên trong cuộc sống. Khi ta giúp đỡ người khác thì ắt sẽ có người giúp đỡ chúng ta khi chúng ta gặp khó khăn, đây là quy luật của nhân quả, vì vậy hãy cho đi một cách chân thành, cho đi mà không cần nhận lại như trong những câu thơ của nhà thơ Tố Hữu:

“Nếu là con chim chiếc lá

Chim phải hót, lá phải xanh

Lẽ nào vay mà không trả

Sống là để cho đây chỉ nhận riêng mình”

Kết bài: Bài văn trình bày suy nghĩ của mình về việc cho và nhận thông qua câu chuyện cười “Cứu người chết đuối”

Cuộc sống của con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi con người trong xã hội biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Sự giúp đỡ sẽ tạo ra sợi dây liên kết giữa con người với con người. Nếu ta chân thành giúp đỡ người khác, ta sẽ nhận lại tấm lòng yêu thương của người giúp đỡ, và một lúc nào đấy ta gặp khó khăn thì họ cũng sẵn sàng giúp đỡ lại.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

CHO VÀ NHẬN

CHO VA NHAN

CHO ĐI

NHẬN LẠI

CỨU NGƯỜI CHẾT ĐUỐI

Đọc Truyện Cười Sau, Từ Đó Phát Biểu Những Suy Nghĩ Của Anh (Chị) Về Việc Cho Và Nhận Trong Cuộc Sống Hàng Ngày. Cứu Người Chết Đuối…

Đọc truyện cười sau, từ đó phát biểu những suy nghĩ của anh (chị) về việc cho và nhận trong cuộc sống hàng ngày. Cứu người chết đuối…

Đề bài:

Đọc truyện cười sau, từ đó phát biểu những suy nghĩ của anh (chị) về việc “cho” và “nhận” trong cuộc sống hàng ngày.

CỨU NGƯỜI CHẾT ĐUỐI Một anh chàng nọ, tính tình keo kiệt. Một hôm đi đò chẳng may anh ta lộn cổ xuống sống. Trong lúc nguy nan, một người ngồi bên cạnh hét lên:

– Đưa tay cho tôi!

Anh chàng dưới sống vẫn ngụp lặn không chịu đưa tay ra. Một người khác, có vẻ quen biết người bị nạn, chạy lại và nói:

– Cầm lấy tay tôi!

Tức thì anh chàng dưới sống vội dưa ngay cả hai tay ra và được kéo lên. Thoát chết. Mọi người rất ngạc nhiên. Người vừa kéo anh ta lên giải thích: “sở dĩ tôi nói thế là biết tính anh ta luôn muốn “cầm lấy” của người khác chứ không bao giờ chịu “đưa” cái gì cho mọi người. (Theo Chuyện vui chữ nghĩa, NXB Văn hoá – Thông tin, Hà Nội, 1996)

Bài làm:

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, truyện cười là một thể loại hấp dẫn không chỉ bởi nụ cười hài hước sảng khoái nó mang lại mà còn bởi ý nghĩa giáo dục mang tính nhân văn sâu sắc. Câu chuyện “Cứu người chết đuối” là một ví dụ tiêu biểu. Không chỉ đơn thuần kể về anh chàng tính tình keo kiệt, không muốn mất gì cho ai, câu chuyện còn gửi gắm trong đó bài học lớn về vấn đề “cho” và “nhận” của con người trong cuộc sống.

Nằm trong chùm truyện cười dân gian về những người keo kiệt, anh chàng trong “Cứu người chết đuối” là một kẻ keo kiệt với chính cả mạng sống của mình. Trong khi đi đò, chẳng may bị lộn cổ xuống nước, lẽ ra lúc đó, với một người bình thường, người ta chỉ quan trọng làm sao để có thể được cứu thoát lên được. Tác giả dân gian đã mang đến cho chúng ta một tình huống thật bất ngờ và thú vị. Người trên đò thấy anh ta bị rơi xuống nước, theo lẽ thường, kêu lên: “Đưa tay cho tôi”. Anh chàng không có phản ứng gì. Tiếng cười bật lên khi phải chờ đến lúc có người biệt tính bảo: “Cầm lấy tay tôi!” thì anh ta mới “vội đưa ngay cả hai tay ra” để người đó rước lên. Mọi thứ sáng tỏ cùng lời giải thích: “sở dĩ tôi nói thế là biết tính anh ta luôn muốn “cầm lấy” củạ người khác chứ không bao giờ chịu “đưa” cái gì cho mọi người”. Người đọc vỡ lẽ: thì ra không phải anh chàng kia không nghe thấy lời người đầu tiên nói, cũng không phải anh ta không thể đưa tay cho người ấy cứu lên. Mà điều quan trọng là anh ta sợ phải “đưa cho” người khác, dù trong bất kể trường hợp nào.

Và cũng có thể hai từ “đưa cho” anh ta không bao giờ “sử dụng” nên đã quên mất ý nghĩa và giá trị của nó chăng?

Câu chuyện mượn hình thức chơi chữ thường thấy trong dân gian, lấy hai từ “đưa cho” và “cầm lấy” trong một hoàn cảnh cụ thể để gửi gắm bài học sâu sắc về sự cho đi và nhận lại những giá trị không chỉ thuộc về vật chất mà quan trọng hơn là giá trị thuộc về tinh thần. Nó mang đến cho chúng ta một cách hiểu mang hàm nghĩa rộng. “Cho”, hiểu theo nghĩa thông thường là việc trao cho ai một thứ gì đó thuộc sở hữu cúa mình mà không đòi hỏi được nhận lại. Đó là một hành động trao gửi trong sáng, mang tính tự nguyện, không hề tính toán thiệt hơn mà chỉ quan trọng sao cho điều đó có ích cho người nhận. Nó có thể là những thứ thuộc về vật chất như tiền bạc, của cải, nhưng quan trọng hơn là những thứ thuộc về tinh thần như tình yêu thương, cuộc sống, hạnh phúc… Nhắc đến “cho” người ta thường nói đến sự trao gửi mang tính tích cực. Khi cụ Bơ-men dành tất cả sức lực vào bức tranh “chiếc lá cuối cùng” (Chiếc lá cuối cùng – O-hen-ri) để cứu sống cô gái nhỏ tội nghiệp luôn tâm niệm mình sẽ chết khi chiếc lá cuổì cùng ngoài cửa sổ rơi là lúc người hoạ sĩ già đã cho đi cuộc sống của mình để đổi lấy cuộc sống cho một người khác. Một sự cho đi cao cả có tác dụng thay đổi số phận con người. Chính vì vậy bức tranh không chỉ đơn thuần là một tác phẩm nghệ thuật, nó trở thành một kiệt tác vĩnh cửu cho tình cảm con người cao đẹp, vượt qua mọi gió tuyết để tồn tại mãi trong tâm hồn con người.

Ngược lại với “cho” là “nhận”. Cùng là những giá trị thuộc về vật chất và tinh thần, “nhận” là hành động tiếp lấy chúng từ chủ thể “cho”. Đó có thể là việc con cái nhận từ cha mẹ tình cảm thương yêu, bao bọc, dạy dỗ. Trao những điều đó cha mẹ nhận lại từ con sự biết ơn, và tình yêu sự hiếu thuận. Là bạn bè trao cho nhaụ tình bạn chân thành; con người trao cho những người xung quanh mình sự quan tâm, giúp đỡ mà không đòi hỏi nhận lại… Con người tồn tại trong các mối quan hệ với những người xung quanh, bởi vậy không thể không có những mối quan hệ mang tính chất cho – nhận. Vấn đề đặt ra là cho – nhận những gì và cho – nhận như thê nào? Đối với một số người cho đi là một hành động trao đổi: để được nhận lại một điều gì đó. Nhưng cũng có những sự cho đi hoàn toàn trong sáng và không hề toan tính thiệt hơn. Người ta cho đi bởi khi làm được điều gì đó có ích cho người khác, ta cảm thấy hạnh phúc. Đó là hành động đầy ý nghĩa. Con người mang lòng hận thù với cuộc sống sẽ cho đi những điều không tốt đẹp. Con người có tấm lòng bao dung cao cả sẽ cho đi cả những điều quan trọng với mình nếu như nó cũng có ý nghĩa với một người, nào khấc. Khi cha ông ta nói: “gieo nhân nào gặt quả ấy”, có nghĩa đó là một điều chiêm nghiệm đúng đắn về cho và nhận. Cuộc sống luôn công bằng. Bạn cho đi điều gì thì cũng sẽ nhận lại tương tự. Cũng giống như tiếng vọng lại từ rừng sâu. Nếu bạn đứng trước rừng sâu hay núi cao để hét lên rằng “Tôi ghét người”, từ rừng sâu cũng sẽ vọng lại ba tiếng ấy. Nhưng nếu như bạn dứng đó và nói to lên: “Tôi yêu người”, đó cũng sẽ chính là những điều ngọt ngào mà bạn được nhận lại. Định luật trong cuộc sống là như thế. Cái mà cô gái trong câu chuyện của ô-hen-ri nhận được cũng đâu chỉ là một bức tranh treo ngoài của sổ. Quan trọng hơn đó là tình người ấm áp khiến cho chiếc lá cuối cùng không bao giờ rơi và nghị lực cuộc sống đã trở lại vái tâm hồn tưởng chừng như chỉ còn chờ để đi vào cõi chết.

Cuộc sống của con người không thể thiếu những lúc cho và nhận. Có những điều cho nhận là một sự tính toán nhưng cũng có những điều cho – nhận hoàn toàn vô tư và trong sáng. Và chỉ khi làm được điều thứ hai thì mới thấy hết được ý nghĩa thực sự của những hành động ấy. Lại có những người chỉ muôn nhận mà không hề muốn cho đi. Đó là sự ích kỉ đáng chê trách. Anh chàng trong câu chuyện đã được kể ở trên chỉ quen với việc nhận từ người khác mà không muôn cho ai bất cứ một thứ gì. Sự ích kỉ ấy đã ngấm vào tận trong máu đến mức anh ta không quen cả việc sử dụng từ “cho”, mặc dù là việc đưa cho để nhận lại từ chính người khác bàn tay cứu thoát mạng sống của anh ta. Câu chuyện không chỉ gợi lên bài học phê phán sự ích kỉ của con người chỉ muốn nhận mà không muôn cho mà còn là bài học sâu sắc: Chỉ khi cho đi thì con người mới có thể được nhận lại. Mặc đù việc đưa tay cho người khác cầm kéo lên đò là một hành động hoàn toàn có lợi cho anh keo kiệt nhưng xét theo nghĩa đen của từ đó, nó vẫn là một sự “đưa cho”. Thế mới có được thứ tiếp theo là “nhận lại” sự giúp đỡ từ người khác. Tất nhiên ở đây có sự cường điệu hóa cái keo kiệt, bủn xỉn lên ở mức độ thái quá, tạo nên cái kệch cỡm để gây cười nhưng nó cũng được xuất phát từ một điếu có thực: Anh chàng đó đã vì quá ích kỉ mà không hiểu được điều mang tính quy luật của cuộc sống.

Một cậu bé vào ngày Valentin rất háo hức làm những tấm thiệp để tặng cho mọi người xung quanh. Ngày hôm ấy, khi cậu trở về, mẹ cậu bé đã lo lắng rằng cậu sẽ phải thất vọng. Bà tin rằng, đổi lại tất cả cố gắng, cậu bé sẽ chẳng nhận lại được gì ngoài hai bàn tay không. Và cậu sẽ oà khóc. Nhưng thực tế lại xảy ra ngược lại. Cậu bé trở về nhà với khuôn mặt rạng ngời: “Con đã tặng thiếp cho tất cả các bạn đấy mẹ ạ! Con không quên một ai cả. Không một ai cả!”. Rõ ràng, nếu như cậu bé chỉ quan tâm đến những gì cậu muôn nhận, cậu sẽ là một người bất hạnh. Nhưng ở đây, điều cậu bé quan tâm là những gì cậu có thể cho đi được. Bởi vậy, cậu là một người hạnh phúc. Không phải ai khác, chính cậu đã khiến cho người mẹ nhận đừực một bài học về “cho” và “nhận” mà ít khi bà để ý. Chúng ta nhận ra một điều thực sự có ý nghĩa: cho đi và nhận lại trước hết phải xuất phát từ một tấm lòng chân thành, vì người khác. Hãy cho đi mà đừng nghĩ đến việc mình sẽ nhận lại được những gì. Chỉ có như vậy, một lúc nào đó, người ta sẽ chắc chắn nhận lại xứng đáng. Điều này cũng giống như khi Xô-cô-lốp cưu mang cậu bé Vania bất hạnh sống lang thang đang đi tìm người cha thân yêu của mình trong “Số phận con người” (Sô-lô-khốp). Người đàn ông đáng thương và bất hạnh trở về từ chiến tranh không còn ai là người thân thích. Trái tim bị thương đau đớn giờ đây lại mở rộng để đón nhận một số phận đáng thương khác. Nhận làm cha Va-ni-a, Xô-cô-lố’p đã trao cho cậu bé niềm hạnh phúc lớn lao của một đứa trẻ tìm lại người thân yêu cuối cùng của.mình; trao cho cậu bờ vai vững chãi, tình thương yêu không bờ bến của một người cha, sự chăm sóc chu đáo của một người mẹ… Rõ ràng ông đã cho đi những điệu ấy một cách hoàn toàn tự nhiên, không hề tính toán và ông cũng không mong nhận lại gì. Nhưng thực tế, những gì Xô-cô-lốp nhận lại thật nhiều, ông nhậri lại từ cậu bé tình cảm yêu thương, sùng bái chân thành, một mái ấm gia đình mới, hàn gắn những vết thương đang giằng xé trong tâm hồn ông. Và cũng như cậu bé, ông có thêm nghị lực để tiếp tục sống trên cuộc đời. sống một cách có ý nghĩa. Sống không chỉ cho mình mà còn cho người khác nữa, cho đứa trẻ mới trở thành con của ông mang tên Va-ni-a.

Hãy cho đi trước khi nhận lại! Người đàn ông lạc giữa sa mạc đói và khát, cuối cùng anh ta tìm được một căn nhà lụp xụp trong đó có một chiếc máy bơm. Bên cạnh máy bơm là một chiếc bình đầy nước với dòng chữ: “Hãy đổ nước trong bình vào máy bơm. Trước khi ra đi, lại đổ đầy nước vào trong bình”. Một điều đơn giản vậy thôi mà không phải ai cũng làm được. Nếu như người đàn ông kia chỉ nghĩ đến mình anh ta sẽ uống cạn ngay cái bình nước có sẵn mà không quan tâm đến việc những người sau đó sẽ như thế nào thì việc đổ đầy nước vào bình là việc không thể. Điều đáng nói là anh ta đã cảm nhận được thứ hạnh phúc của những giọt nước mát lành trong cơn đói khát mà người bị hành đi trước để lại. Vì thế, anh ta ý thức được niềm hạnh phúc ấy đối với những người sau đó. Như vậy, dòng nước mát lành đã trở thành phần thưởng xứng đáng cho người nghĩ đến việc cho đi trước khi nhận lại.

Thế mới biết việc “đưa cho” người khác cần thiết và có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống con người. Nhưng thực tế cho thấy rằng không phải ai cũng làm được điều đó và hành động cho – nhận nào cũng thực sự đáng trân trọng.

Có những sự trao nhận xứng đáng được ca ngợi bởi sự trong sáng, vô tư và những ý nghĩa mà nó mang lại. Khi Thị Nở trao cho Chí Phèo tình yêu và tình thương, thị đã cứu rỗi tâm hồn một con người lầm lạc, bị mất hết cả nhân hình và nhân tính, con quỉ dữ của làng Vũ Đại (Chí Phèo – Nam Cao). Tình yêu thể xác chỉ làm thức dậy thứ bản năng rất người trong Chí Phèo. Chính tình thương chân thành giữa con người với con người mới là thứ có ý nghĩa quyết định, thay đổi tất cả. Tình thương ấy đúc kết trong hơi cháo hành dẫn dắt Chí Phèo trở về với cuộc sống của một con người. Chí Phèo chết bởi khi nhân tính trở lại, hắn không thể sống như trước được nữa. Thị Nở, xét cho cùng cũng đã nhận lại được từ Chí thứ hương vị của tình yêu, lần đầu tiên mà có lẽ cũng là lần cuối cùng người đàn bà xấu xí và bất hạnh có thể có. Cả hai con người ấy, họ đã cho đi mà không hề tính toán. Tình thương yêu hai số phận bât hạnh dành cho nhau là chân thành và hoàn toàn vô tư. Mỗi người đã nhận lại được cho mình những điềú xứng đáng, có ý nghĩa thay đổi cuộc sống.

Những sự cho – nhận đáng trân trọng như vậy không chỉ tồn tại trong sách vở mà có thật rất nhiều trong cuộc sống. Thời chiến, mỗi thế hệ con người Việt Nam đã tình nguyện ra đi để công hiến cho độc lập tự do của Tổ quốc. Trong số ấy, có những người còn rất trẻ:

“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi Thì còn chi Tổ quốc”

(Thanh Thảo).

Một triết lí sống cao đẹp: sống để cống hiến cho dân tộc. Trong thời hiện đại, triết lí cho và nhận được biểu thị dưới nhiều những dạng thức khác nhau. Khi chúng ta cùng quyên góp giúp đỡ cho đồng bào gặp thiên tai không chỉ ở trong nước mà còn ở các nơi khác trên thế giới chúng ta đã làm một nghĩa cử cao đẹp và đầy tính nhân văn giữa con người để “lá lành đùm lá rách”, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau. Từ một nghĩa cử cao đẹp khi cả gia đình tình nguyện trở thành “ngân hàng máu sống” cứu giúp những số phận đang cận kề cái chết (như gia đình ông Nguyễn Phước Bửu Thanh ở Huế), đến những hành động tưởng rihư rất bình thường trong cuộc sống hàng ngày dẫn một cụ già sang đường, đưa một đứa trẻ bị lạc đường tìm bố mẹ chúng, san sẻ cho người bạn phần ăn của mình,… Tất cả đều là biểu hiện của một lối sống tích cực: sống vì người khác. “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình” (Tố Hữu).

Có những hành động trao nhận hoàn toàn xuất phất từ động cơ cá nhân, sự tính toán hơn thiệt nhăm đạt được mục đích nào đó. Và hành động trao đi ấy không sớm thì muộn cũng sẽ bị tẩy chay, từ chối. Tất cả những gì mà Bá Kiến (Chí Phèo – Nam Cao) cho đi đều là sự tính toán nham hiểm. Bá Kiến trao cho Chí Phèo năm đồng bạc để biến Chí trở thành tay sai đắc lực của hắn, cướp đi của Chí Phèo cả nhân hình và nhân tính. Mỗi một hành động nào đó của Bá Kiến đều nằm trong âm mưu lợi dụng Chí vào việc thống trị và bóc lột con người. Bá Kiến trở thành một điển hình cho tầng lớp thông trị tàn ác, xấu xa trong xã hội phong kiến Việt Nam. vẫn tồn tại đầy rẫy những kẻ sẵn sàng bán rẻ lương tâm và nhân cách của mình để đổi lấy giàu sang, quyền lực hay địa vị… Những kẻ sẵn sàng bán rẻ người khác để mang lại lợi ích cho bân thân. Đó là những kẻ đáng chê trách và tất nhiên, rồi sớm hay muộn, chúng cũng sẽ bị trả giá.

Trong cuộc sống, người cần phải tự hoàn thiện bản thân mình nhiều nhất, hơn ai hết, giới trẻ cần,ý thức sâu sấc bài học về “cho” và “nhận”. sống là sẵn sàng trao cho người khấc tình yêu thương, sự đồng cảm, sẵn sàng tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau để vượt qua những khó khãn trong cuộc sống. Chúng ta phải biết trao đi một cách vô tư và trong sáng mà không đòi hỏi phải được nhận lại. Tất nhiên, rồi những cái cao cả và tốt đẹp cũng sẽ được đền bù xứng đáng. Một thái độ sống như vậy sẽ làm cho xã hội ngày càng nhân văn hơn…

Chỉ với một câu chuyện ngắn nhưng tác giả dân gian đặ để lại cho người đọc muôn đời những bài học mang ý nghĩa nhân sinh sâu sắc. Sau tiếng cười sảng khoái là những phút giây con người lăng lại để suy nghĩ, để chiêm nghiệm và hoàn thiện chính mình. “Cho” và “nhận”, đó sẽ là bài học có ý nghĩa trong mọi thời đại..

chúng tôi

Hãy Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Tình Bạn

Đề bài: Hãy nêu suy nghĩ của em về tình bạn

Bài làm

Mỗi con người khi sinh ra và sống trong cuộc đời đều có cho mình rất nhiều mỗi quan hệ ràng buộc, ảnh hưởng trực tiếp và sâu sắc đến cuộc sống của mình như tình cảm gia đình, tình yêu, tình bạn. Nếu tình cảm gia đình là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất đối với mỗi con người, khi nhắc đến nó ta luôn cảm thấy sự bình yên, tình cảm gia đình là thứ tình cảm mà con người ta có thể nói đến sự hy sinh. Tình yêu giúp cuộc sống của con người có nhiều thi vị hơn, là tình cảm khiến con người ta có những suy nghĩ về sự bất chấp, đánh đổi thì tình bạn lại hoàn toàn khác, thường thì nó luôn được đặt sau những thứ tình cảm kia nhưng nó lại là thứ tình cảm rất đỗi quan trong với mỗi người, mà thiếu nó, cuộc sống con người sẽ nhàm chán, thậm chí còn có nhiều bất cập.

Nói đến tình bạn người ta hay nói đến tình cảm giữa những người cùng trang lứa, nhưng thật sự, tình bạn còn có thể hiểu theo nghĩa rộng hơn thế nữa, tình bạn không chỉ có ở cả tuổi học trò, trong trường học nơi học đường mà còn là mối quan hệ dành cho những người chơi với nhau, thân thiết với nhau bất kể tuổi tác, cương vị, nghề nghiệp, họ có thể là đồng nghiệp hay đơn thuần là những người hợp tính nhau, thích chơi với nhau, ở cạnh nhau họ có được niềm vui của tình bạn, có thể chia sẻ với nhau mọi niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống.

Tình bạn của con người thường là được bắt đầu từ khi ta bắt đầu đi học, càng trưởng thành mối quan hệ xã giao xã hội của chúng ta càng rộng mở và mối quan hệ bạn bè càng rộng lớn hơn. Tuổi nhỏ với những tình bạn rất đơn thuần là chơi cùng nhau, làm bài tập cùng nhau, rủ nhau đi học rồi lớn hơn chút nữa là trò chuyện tâm sự cùng nhau, biết giúp đỡ nhau trong học tập và cuộc sống và cũng sẽ có đến mức chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống. Có rất nhiều chuyện cần tâm sự, cần có sự giúp đỡ, nhất là những chuyện khó khăn, con người ta lại không nghĩ đến những người thân đặc biệt là cha mẹ, chỉ vì lý do đơn giản vì họ không muốn những người thân yêu của mình phải buồn lòng nhưng họ lại sẵn sang cởi mở với bạn bè của mình, họ luôn có định hướng tìm đến người bạn mà mình thấy thân thiết nhất, tin tưởng nhất để tâm sự, giãi bày.

Dân gian ta từ xưa cũng có câu: “Học thầy không tày học bạn” là ý chỉ ảnh hưởng của bạn bè đến lối sống, cách cư xử, suy nghĩ của con người. Thật vậy, con người ta dễ dàng bị tiếp xúc những mặt tốt xấu từ những người bạn cùng trang lứa. Chính bởi vậy, cần biết chọn bạn mà chơi. Đồng thời biết phân biệt tốt xấu, học hỏi những điều tốt, điều hay, điều tích cực từ bạn của mình. Lên tiếng thẳng thắn với những điều xấu, tiêu cực từ bạn mình, nói cho họ biết để giúp họ sửa sai và định hướng về những điều tốt đẹp.

Ai cũng cần có cho mình một tình bạn, cuộc sống sẽ tốt biết bao nếu ta có được một tình bạn đẹp, một người bạn luôn ở bên chia sẻ cùng ta mọi vui buồn trong cuộc sống. Những tâm sự sâu kín trong lòng được giãi bày cùng bạn bè sẽ giúp cho tâm hồn của chúng ta thanh thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Minh Anh

Lỗi Chết Người Của Việc Viết Không Dấu !

Lỗi chết người của việc viết không dấu !

Cô sinh viên và người yêu học cùng lớp nói chuyện, đùa giỡn trong giờ học nhưng giáo viên chỉ phát hiện cô gái xầm xì và đã quở trách cô gái.

Vẫn còn buồn nên tuần sau đó cô nghỉ học. Anh người yêu học cùng lớp không thấy người yêu đến liền nhắn tin: “Sao em khong di hoc”.

Cô nàng nhắn lại: “Co mang, em so qua, khong muon hoc nua”.

Anh nguời yêu hoảng hốt: “Co mang hoi nao sao anh khong biet”.

Cô liền nhắn lại: “Tuan truoc. Anh va em cung lam, nhung chi minh em la co mang”.

Anh người yêu tỏ ra hiểu biết: “Anh co lam gi dau. Voi lai moi mot tuan sao biet duoc”.

Cô gái tức giận: “o truong ai cung biet roi, anh con choi a. Co mang truoc lop ai cung thay”.

Cuối cùng thì anh chàng cũng hiểu ra là mình bị nhầm giữa “có mang” và “cô mắng”.

Ở nhà buồn cô gái nhắn tin cho bạn trai đến chơi, khổ nỗi điện thoại không có tiếng Việt có dấu.

“Anh oi, em dang coi quan. Anh den ngay di, muon lam rui. Anh tien the mua bao moi nhe, o nha toan bao cu thui. Ma thui, ko can mua bao dau, em mat kinh rui, khong nhin duoc nua rui. Anh den ngay di, muon lam rui.”

Ông bố đi công tác xa lâu ngày nhận được tin nhắn của con: “Bo ve ngay, me om 1 thang dang nam tren giuong!”

Không kịp nhắn tin lại, ông bố bắt xe tức tốc về sau khi nhận tin nhắn. Về đến nhà ông hầm hầm bước vào và hỏi thằng con.

– Đâu thằng nào, có thật không?

Hoá ra con nhắn tin cho bố: “Bố về ngay, mẹ ốm 1 tháng đang nằm trên giường!”.

Hai vợ chồng giận nhau cả ngày không nói với nhau câu nào, tối vợ làm cơm xong nhắn tin cho chồng: “Co ve an com khong con cho?”

Chồng đọc tin nhắn xong tức quá nghĩ đang giận nhau nên vợ dám chửi mình, chờ hết việc về nhà mặt hầm hầm gọi vợ lên phòng hỏi:

– Giận thì giận, tại sao cô gọi tôi là con chó ?

– Thì em hỏi anh xem “Có về ăn cơm không còn chờ”.

Chàng trai mới quen một cô gái và đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau.

Một hôm anh ta đến nhà cô gái để rủ cô đi chơi nhưng cô không có nhà. Anh liền nhắn tin cho cô: “Em đang làm gì thế, anh đến nhà nhưng em không có nhà”.

Và anh chàng hầm hầm đi về và thề sẽ coi như không bao giờ biết cô; khi nhận được tin nhắn của cô: “Em dang di lam ca ve”.

Hóa ra cô gái nhắn: “Em đang đi làm ca về”, nhưng vì không dấu thành ra chàng trai đã hiểu lầm sang ý khác.

Chồng nhắn tin kiểm tra tài khoản của thuê bao di động, tổng đài nhắn lại: “Cuoc tinh toi ngay 07/02/2012 la 300.000”.

Vợ sau khi đọc được bèn lồng lộn hỏi chồng:

– Đứa nào nhắn tin đòi tiền đây? Con nào?

– Đó là tổng đài nhắn: ” cước tính tới ngày 07/02/2012 là 300.000″ chứ không phải là: “cuộc tình tối 07/02 …”. Bà thật là đa nghi.

Vợ nhắn tin cho chồng mách tội con vì nó hư. Chồng nhắn tin lại: “Em la con di”

Vợ nhận được tin nhắn, tức giận, gọi lại ngay cho chồng:

– Sao anh lại có thể nói về tôi bằng những lời lẽ như thế?

– Anh bảo là em la con đi, kể tội con với anh làm gì.

Có anh thường bị bà xã cằn nhằn mỗi khi bạn bè rủ rê, nên luôn dặn bạn bè muốn rủ đi nhậu cũng phải nhắn tin là mời đi họp.

Một hôm, có anh tên là Giáo, muốn mời bạn về nhà nhậu nên đã nhắn tin: “Ve nha giao hop gap!”

Báo hại anh kia phải giải thích mãi bà xã mới chịu tin.

Vợ ra khỏi nhà từ sớm ngày Quốc Khánh, nhìn quanh phố thấy cờ hoa rợp trời chợt nhớ ra bèn rút điện thoại nhắn tin cho chồng: “Anh treo co len di?”

Chồng đang ngồi cùng anh vợ, đọc xong tin nhắn giật mình chìa điện thoại ra truớc mặt anh ngơ ngác:

– Vợ em nó tức em cái gì mà bắt em treo cổ hả anh?

Thì ra, nàng bảo: “Anh treo cờ lên đi?” nhưng vì không dấu nên chồng khi đọc đã hiểu nhầm.

Chàng trai gọi cho người yêu, không thấy nghe máy. Anh hốt hoảng khi nhận được tin nhắn của cô: “Doi em chut, em dang ban dam ben nha thang ban”.

Anh cảm thấy thất vọng về cô vô cùng. Không ngờ người yêu mình “đang bán dâm”.

Hóa ra, cô gái nhắn là: “Đợi em chút, em đang bận đám bên nhà thằng bạn”.

Một chủ trang trại được mời dự hội nghị chăn nuôi giỏi. Ông bèn nhắn tin cho ban tổ chức: “Toi muon dem con lon di cung voi bo duoc khong? No chua ra thanh pho lan nao ca”.

Ban tổ chức nhắn lại: “Chung toi dong y. Nhung sau hoi nghi, de nghi ong de con lon lai. Chung toi se danh tiet canh con lon nha ong. Con bo thi se lam bit tet”.

Nhận tin nhắn, ông bố suýt ngất.

Hóa ra ông hỏi, có thể đem đứa con lớn đi với bố hay không, trong khi Ban tổ chức lại nghĩ là ông sẽ mang theo con lợn với con bò.

Cô gái gọi cho người yêu mãi không thấy nghe máy liền nhắn tin: “Anh o dau ma em goi hoai khong nghe may?”.

Mấy tiếng sau cô nhận được tin nhắn trả lời: “Bo may o nha”, cô liền gọi điện ngay lại với giọng tức tối:

– Anh nói gì thế, thật sự tui đã nhìn nhầm anh rồi.

– Anh bảo anh “bỏ máy ở nhà” mà, có gì không em?

Chàng trai đang ngủ thì cô bạn gái cứ nhắn tin hỏi han đủ điều. Chàng trai thấy vậy liền nhắn tin lại: “De im ngu ty con di”.

Cô bạn bực mình gọi điện lại và mắng:

– Ông chửi ai là con đĩ đấy, không nhắn tin trả lời thì thôi sao lại chửi tôi là con đĩ.

Anh bạn này liền phân vân:

Tôi có chửi bà là con đĩ đâu, ý tôi nói là “Để im ngủ tý còn đi”.

Ngày lễ, con trai được nghỉ học về xum họp gia đình. Bố mẹ chờ, chờ mãi chưa thấy nó về, mới sai đứa em gái nhắn tin hỏi: “Anh ve toi dau roi?”.

Thằng con nhắn tin trả lời: “Dang mua qua chua ve duoc”.

Đứa em gái nhanh nhảu bảo với bố mẹ:

– Mẹ ơi, anh nói đang mua quà chưa về được.

Chờ mãi tới lúc thằng con trai về, em gái đon đả:

– Sao hồi nãy anh nói đang mua quà?

– Tao nói là “đang mưa quá chưa về được”.

Người bác ở xa nhắn tin cho cháu: “Cuoi tuan nay bac ve que, nho con dat ve”.

Người cháu hốt hoảng, nghĩ có chuyện không hay nên điện thoại cho bác mình:

– Bác bị đau nặng lắm hả? Đi không nổi hay sao lại bảo con “dắt về”.

– Tổ cha mày. Tao bảo mày “đặt vé” chứ bảo mày “dắt về” hồi nào!

Hai vợ chồng nhà nọ sắp được lên tivi, háo hức chờ ngày phát sóng. Trưa hôm đó ông chồng đang chuẩn bị về xem ti vi cùng vợ thì nhận được tin nhắn: “Nha bi mat cap roi anh a”.

Ông chồng giật mình: “Chết rồi nhà mất cắp thì toi” liền phi xe máy ầm ầm về.

Về đến nhà hóa ra ti vi ở nhà “bị mất cáp” không xem được nên bà vợ nhắn cho chồng khỏi phải về nhà mất công.

Chồng đi công tác, bảo khi nào xong việc sẽ về. Nhưng đã quá 2 ngày như lịch công tác mà anh chàng vẫn mải mê công việc, cô vợ nhắn tin hỏi: “Chung nao ve?”.

Anh chồng đang bận, trả lời vội rằng:

– “Anh ban lam tinh chieu mai ve”.

Đọc xong, cô vợ quáng quàng gọi điện lại bù lu bù loa:

– Anh đi luôn đi, sao số tui khổ thế này …

Lúc này, anh chàng kia mới biết mình nhầm, hoảng hồn phân bua:

– “Anh bận lắm tính chiều mai về”. Thôi, để anh thu xếp, chiều nay về luôn vậy.

Anh nọ đang ngồi chơi, bỗng nhận được tin nhắn từ số máy lạ: “Anh oi, cho em cai cac”.

Bực mình, anh chàng nhắn lại:

– Em là ai thế, nhắn tin vớ vẩn đừng có mơ.

– Lại còn van với xin nữa không biết xấu hổ à.

Mãi lúc sau, anh này mới nhận được tin nhắn đầy đủ dấu má: “Em Vân Anh, em họ anh đây. Em mới thay số muốn xin cái card điện thoại thôi mà. Anh nghĩ ra cái gì đấy”.

– “Ve the nay con cho nao sua nua khong”.

Ngay lập tức anh nhận được vô số phản hổi từ bạn bè:

– “Sao cậu lại gọi bạn bè là chó hả?”

– “Góp ý là để tốt cho cậu chứ ghét bỏ gì mà lại nói mọi người như thế?”

– “Đúng là con người không biết suy nghĩ.”

Anh này biết sai mới vội vàng thanh minh:

– Ô, tớ có bảo ai là chó đâu, tớ hỏi “vẽ thế này còn chỗ nào sửa nữa không” thôi mà.

Sắp tới mùa bóng đá, anh chồng muốn mua cái tivi LCD để xem cho đã. Đi ngắm nghía đủ đường, phân vân giữa hai thứ, mới nhắn tin về hỏi vợ: “Em oi, mua cai 24′ hay 32′. Em thich cai nao?”.

Chị vợ đang ở nhà làm cơm, vội nhắn lại lại :

Anh chồng tưởng vợ tiếc tiền không mua nên nổi đóa, điện thoại cho vợ cáu gắt :

– Không muốn mua thì thôi, sao phải nói năng vô văn hóa thế. Cô không mua thì tôi mua.

Chị vợ mới ngớ người ra, đáp:

– Thì em đã bảo “mua cái lớn” rồi còn gì.

Gia đình nọ có con bị sốt rất cao, mấy ngày không khỏi nên hai vợ chồng quyết định đưa vào bệnh viện. Bác sĩ khám xong chuẩn đoán là tình hình rất nguy hiểm.

Người chồng thấy vậy quyết định về nhà lấy thêm tiền, để vợ ở lại phòng cấp cứu và dặn nếu có việc gì thì báo gấp cho anh. Vừa về tới nhà, anh mở điện thoại ra coi thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ cùng với một tin nhắn: “Anh oi! Con mat roi.”

Anh chồng giật nảy mình, đánh rơi cả điện thoại, ngồi xuống bậc thềm khóc hu hu. Người nhà hỏi ra rồi đọc tin nhắn, cũng cuống cuồng chạy tới bệnh viện để nhìn mặt cháu lần cuối. Tới nơi, mới thấy cháu bé vẫn khỏe mạnh và đang chuẩn bị ra viện.

Hóa ra tin nhắn của chị vợ là: “Anh ơi. Con mát rồi.”

Anh chồng mới chuyển tiền lương tháng trước cho cô vợ qua một người đồng nghiệp. Sau một hồi đếm đi đếm lại vẫn thấy thiếu 500.000 đồng, cô vợ liền nhắn tin cho chồng: “Anh chuyển chưa đủ”.

Anh chồng thấy vậy vội nhắn:

– Du ma. Kiem tra lai thu xem.

Tưởng chồng chửi thề với mình, cô vợ nhắn lại:

Nhà nàng và nhà chàng ở sát vách nhau. Buổi trưa nọ, ngoài trời đang mưa, chàng nhận được tin nhắn của nàng: “Qua nha em an trai cay”.

Chàng trai ngó ra ngoài thấy trời vẫn mưa, ngậm ngùi đáp lại:

– Troi dang mua anh khong qua duoc.

Nhưng cô nàng vẫn kiên quyết mời mọc:

Chàng choáng váng, rớt luôn điện thoại xuống đất!

Hóa ra nàng nhắn: “Mượn dù, đi qua đây đi”!!!

Đang bực bội và muốn có người cãi nhau để giảm stress, cô gái online và gọi ngay anh bạn trên mạng lại để nói chuyện.

Chàng trai giật mình đánh thót một cái, xong ngập ngừng trả lời lại:

Cô gái được thể giãi bày ngay:

Anh kia hí hửng, tưởng hôm nay là ngày may mắn, hớn hở gõ lại:

– Anh se den ngay bay gio, the cho em co bao cao su chua?

Cô gái đến giờ mới chợt hiểu ra, tức giận mắng lại:

Con trai mượn điện thoại của bố nhắn tin cho bạn: “may co muon vo tao khong?”.

Bạn của thằng bé trả lời: “co”

Thằng bé nhắn lại: “vay may dua vo cho tao di”.

Bạn của thằng bé trả lời: “u, toi nay tao qua”

Lúc sau bà vợ lấy điện thoại đọc được tin nhắn thì chạy ra tìm ông chồng chửi um sùm lên:

– Ông học ở đâu cái thói muốn chung chạ thế này?

Ông chồng không hiểu chuyển gì xảy ra, chỉ đến khi ông bố lôi thằng con ra bảo:

– Nó vừa mượn điện thoại của tôi – ông bố vừa nói vừa quay qua thằng con bảo – Mày nhắn cái gì cho bạn?

Thằng con ngơ ngác trả lời:

– Thì con hỏi nó nó mượn vở của con không thôi mà.

Hóa ra bà vợ đọc nhầm tin nhắn thành: “Mày có muốn vợ tao không”

Bạn đang đọc nội dung bài viết Em Hãy Trình Bày Suy Nghĩ Của Mình Về Việc Cho Và Nhận Thông Qua Câu Chuyện Cười “Cứu Người Chết Đuối” trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!