Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta # Top 4 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta # Top 4 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đồn Đại Hại Chết Người Ta

Tác giả : Nhĩ Nhã &nbsp 

Ngoại Truyện 2: Nỗi Phiền Muộn Của Bạch Phu Tử

/

39

  &nbsp  Xuống cuối

Hôm nay là tròn một năm ngày thư viện Hiểu Phong mở cửa. 

Một trong những hoạt động trào mừng long trọng nhất chính là: kỳ thi cuối năm! Tài tử giai nhân trong thư viện Hiểu Phong mặc dù còn bận yêu đương, hoàng tử hoàng tôn còn mải tranh hoàng vị, nhưng dưới sự chỉ đạo nghiêm khắc của đệ nhất đại tài tử, sự nghiệp học hành vẫn có thành tích… đương nhiên, ngoại trừ Sách La Định. 

 Bạch Hiểu Phong nhìn bài thi đầy chữ xiêu vẹo như “cua bò” của Sách La Định, thở dài lần thứ 101. 

Bạch Hiểu Phong tự thấy yêu cầu của mình đối với Sách La Định không cao, cứ tưởng hắn học một năm rồi, tốt xấu gì cũng phải có chút tiến bộ chứ? Nào ngờ, một chút cũng không! Vốn dĩ, Bạch Hiểu Phong cảm thấy cũng chẳng quan trọng, nhưng vừa nghĩ đến đồ vô dụng này là em rể mình, lại nhìn bài thi của tiểu muội, hắn không khỏi tức đến giậm chân – Quá hời cho Sách La Định rồi! Bạch Hiểu Phong đang vận khí điều tiết lại tâm trạng thì nghe thấy một giọng nói êm tai: “Sao vậy? Bài thi này tốt lắm sao? Chàng xem đến ngây người cơ à?”. 

Bạch Hiểu Phong bất lực ngẩng đầu, thấy Đường Nguyệt Nhữ bưng bát canh đứng bên cạnh đang cười mình. 

Nàng đặt bát canh xuống trước mặt hắn, nói: “Chàng dùng chút đi”. 

Bạch Hiểu Phong mở ra nhìn, gà hầm tam thất, bất lực nhìn Đường Nguyệt Nhữ: “Ta đang ôm một bụng tức giận mà nàng còn cho ta ăn canh gà hầm?”. 

“Haizz, Sách La Định là võ tướng, chàng không nên yêu cầu quá cao, qua được là tốt rồi”. 

Đường Nguyệt Nhữ ngồi xuống, hờ hững nói: “Hơn nữa, văn có Bạch Hiểu Nguyệt, võ có Sách La Định, văn võ kết hợp chẳng phải rất tốt sao?”. 

“Tốt cái gì mà tốt, nhà ta nhiều đời là môn đệ thư hương…”. 

Bạch Hiểu Phong chưa nói xong, một tiểu nha đầu đã chạy đến: “Thiếu gia, lão gia đến rồi!”. 

Nàng không hiểu. 

“Giấu đi!”. 

Bạch Hiểu Phong đứng lên đi ra ngoài, dặn nàng: “Đừng để cha ta nhìn thấy…”. 

“Hiểu Phong…”. 

Bạch thừa tướng đi vào. 

“Cha”. 

Bạch Hiểu Phong ra cửa nghênh đón. 

Đường Nguyệt Nhữ cũng bước ra chào hỏi. 

“Ô, công chúa cũng ở đây à!”. 

Bạch thừa tướng thấy hai người nói chuyện riêng ở trong phòng, nghĩ mình đến không đúng lúc, liền cười ha ha, khoát tay: “Hai đứa nói chuyện tiếp đi, ta đi tìm con rể…”. 

Nói xong liền quay người đi tìm Sách La Định. 

Bạch Hiểu Phong thở phào nhẹ nhõm. 

Nhưng Bạch thừa tướng vừa đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Nghe nói mấy hôm nay thư viện tổ chức kỳ thi cuối năm à?”. 

 “Ờ…”. 

Bạch Hiểu Phong há miệng. 

“Con rể ta thi thế nào? Có tiến bộ gì không?”. 

Bạch thừa tướng đầy kỳ vọng, trước đây Bạch Hiểu Nguyệt hay khoe với ông ta, nói gần đây Sách La Định học hành tiến bộ, chữ viết cũng ngày càng đẹp. 

“Ờ…” Bạch Hiểu Phong lại há miệng. 

“Lấy bài thi của nó ra đây cho ta xem”. 

Bạch thừa tướng cười ha ha: “Tý nữa gặp ta còn khen nó vài lời”. 

Đường Nguyệt Nhữ đứng bên cạnh sắp bật cười thành tiếng. 

Bạch Hiểu Phong phong lưu phóng khoáng thường ngày, hôm nay lại học vịt kêu, cứ mở miệng ra lại “ờ”. 

“Ờ…”. 

“Ngươi ờ cái gì?”. 

Bạch thừa tướng nghiêm mặt, hỏi: “Hay là nó thi không tốt?”. 

“Ờ…”. 

Lần này Bạch thừa tướng không đợi Bạch Hiểu Phong “ờ” xong liền bước thẳng vào thư phòng, nhìn thấy một tập bài thi trên bàn, lật tìm: “Của Sách La Định đâu?”. 

Bạch Hiểu Phong vô thức nhìn Đường Nguyệt Nhữ. 

“Được được, công chúa đi thong thả”. 

Bạch thừa tướng tiễn nàng ra ngoài. 

Đường Nguyệt Nhữ cầm sách, nói với Bạch Hiểu Phong: “Cho ta mượn quyển sách này, xem xong ta gửi trả Bạch Hiểu Nguyệt sau”. 

Bạch Hiểu Phong hiểu ý gật đầu. 

Đường Nguyệt Nhữ ra khỏi cửa liền vội vàng đi về phía tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt. 

Bạch thừa tướng tìm hồi lâu vẫn không thấy bài thi của Sách La Định đâu, khó hiểu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Sao thế? Sách La Định chưa thi à?”. 

“Thi rồi ạ”. 

Bạch Hiểu Phong nói: “Bài thi của hắn Hiểu Nguyệt cầm đi rồi, nói muốn xem trước”. 

“Ồ…”. 

Bạch thừa tướng gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu. 

 “Cha, hay là cha cứ tìm Sách La Định uống vài chén trước đi, lát Hiểu Nguyệt xem xong, con sẽ mang đến cho cha”. 

Bạch Hiểu Phong dối lòng: “Sách La Định thi khá tốt, quả thực có tiến bộ”. 

“Khà khà!”. 

Bạch thừa tướng vừa lòng vuốt râu, xoay người ra cửa tìm Sách La Định uống rượu. 

Bạch Hiểu Phong thở phào, trở về phòng lấy giấy bút ra, định viết luôn một bài thi mới cho Sách La Định, lát sẽ đưa cho Bạch Hiểu Nguyệt để nàng đưa cho cha xem. 

Để cha đọc được bài thi vừa nãy thể nào cha cũng bực bội cho xem. 

Hắn vừa ngồi xuống, đằng sau lại có tiếng hỏi: “Ngươi giấu giếm như vậy cũng không phải cách hay đâu, giấy không bọc được lửa!”. 

Bạch Hiểu Phong giật mình, quay đầu nhìn, quả nhiên Trình Tử Khiêm đang đứng phía sau ghi chép cái gì đó. 

Bạch Hiểu Phong có chút tò mò hỏi: “Có cách nào làm cho chữ viết của Sách La Định đẹp lên không?”. 

Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Tư thế cầm bút của lão Sách chẳng khác tư thế cầm đao là mấy, muốn viết đẹp quả thực rất khó”. 

Bạch Hiểu Phong bất lực, viết bằng tay trái, cố gắng viết thật xấu. 

“Ngươi làm vậy, nhỡ Bạch thừa tướng thật sự cho rằng lão Sách tài hoa phong lưu rồi đưa hắn ra ngoài để hắn thể hiện thì sao?”. 

Trình Tử Khiêm nhắc nhở Bạch Hiểu Phong: “Với mức độ hài lòng của thừa tướng với lão Sách, rất có thể thừa tướng sẽ làm như thế”. 

Bạch Hiểu Phong nhíu mày: “Vậy làm thế nào? Dù sao không sớm thì muộn cũng sẽ tức chết, vậy nên sống được ngày nào hay ngày đó!”. 

Trình Tử Khiêm bất lực lắc đầu. 

Đường Nguyệt Nhữ vội vàng chạy đến tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt, thấy nàng đang bận chọn vải, liền hỏi: “Bận à?”. 

“Nguyệt Nhữ tỷ tỷ, tỷ đến thật đúng lúc, muội đang muốn chọn vài miếng vải may đồ cho Sách La Định. 

Tỷ giúp muội chọn đi”. 

Bạch Hiểu Nguyệt cười híp mắt chào Đường Nguyệt Nhữ. 

“Đừng chọn nữa, có chuyện gấp…”. 

Đường Nguyệt Nhữ nói rồi giở quyển sách ra, định đưa bài thi kia cho Bạch Hiểu Nguyệt để nàng nghĩ cách. 

Nhưng Đường Nguyệt Nhữ tìm mãi không thấy đâu. 

“Ối?”. 

Đường Nguyệt Nhữ lật qua lật lại: “Bài thi đâu rồi?”. 

“Bài thi nào?”. 

Bạch Hiểu Nguyệt sáp lại ngó. 

 398 Đường Nguyệt Nhữ ngẫm nghĩ rồi bụm miệng nói: “Chết rồi… 

Nói xong, nàng xoay người cúi đầu chạy ra ngoài tìm. 

Bạch Hiểu Nguyệt cũng hiếu kỳ đi theo, vẫn băn khoăn – Sao vậy nhỉ? Sách La Định ăn trưa xong liền chạy đi câu cá. 

Xách hai con cá chép to chạy về định giao cho đại nương nhà bếp làm món cá chua ngọt để nhắm rượu. 

Đi qua sân viện, nhìn thấy một tờ giấy, hắn cúi xuống nhặt lên, vừa mở ra xem liền trề môi: “Chữ tên khốn nào mà như cua bò vậy? Thư viện Hiểu Phong vẫn còn loại vô dụng như vậy sao?”. 

Hắn đang dè bỉu thì Bạch thừa tướng đi đến: “A Sách à!”. 

Sách La Định ngẩng đầu lên. 

Ồ! Nhạc phụ đại nhân đến rồi. 

Mặc dù hắn và Bạch Hiểu Nguyệt vẫn chưa thành thân, nhưng Hoàng thượng đã ban hôn rồi, hai người coi như đã đính hôn, chỉ còn đợi đến ngày hoàng đạo để bày rượu mừng nữa thôi. 

Bởi vậy Sách La Định cũng không khách sáo với Bạch thừa tướng, mở miệng là nhạc phụ. 

“Đúng lúc đang muốn tìm ngươi”. 

Bạch thừa tướng thấy hắn cầm hai con cá lớn, cười hỏi: “Đi câu cá về à?”. 

Sách La Định vẫn không phân biệt lớn nhỏ, đưa tay khoác vai Bạch từa tướng. 

“Ta cũng muốn uống vài chén, hợ…”. 

Bạch thừa tướng định nói thêm gì đó, nhìn thấy tờ bài thi trong tay Sách La Định thì giật mình: “Đây là cái gì?”. 

“Ai biết chứ”. 

Sách La Định thuận tay ném đi: “Chữ như gà bới ấy… 

hắt… 

hắt xì!”. 

“Bị cảm sao?”. 

Bạch thừa tướng liếc qua mấy chữ, đúng là chữ gà bới! Lại nghĩ, chàng rể nhà mình năm ngoái viết còn xấu hơn, thế mà giờ biết cười chê người khác, có thể thấy là tiến bộ rõ rệt! Lão thừa tướng hài lòng cùng Sách La Định đi uống rượu. 

Tờ bài thi bị Sách La Định tiện tay ném đi kia bị một trận gió thổi bay từ sân viện của thư viện Hiểu Phong ra ngoài. 

Nó bay, bay… bay đến nơi xa xôi nào đó. 

Cả buổi chiều, Bạch Hiểu Phong hết tay trái lại đến tay phải viết gần hai mươi bài thi. 

Viết được tờ nào liền đưa cho Trình Tử Khiêm xem, hắn đều lắc đầu: “Nhìn cái là biết ngay không phải do lão Sách viết”. 

Bạch Hiểu Phong sắp cởi giày dùng chân viết đến nơi rồi. 

 399 Ở bên kia, Đường Nguyệt Nhữ và Bạch Hiểu Nguyệt tìm khắp thư viện Hiểu Phong vẫn không thấy bài thi. 

Bạch Hiểu Phong cuối cùng mới viết được một tờ vừa ý, lúc mang đến tìm Bạch Hiểu Nguyệt thì nàng và Đường Nguyệt Nhữ đã mệt đến độ không đi nổi nữa. 

Ba người cầm bài thi giả đến tiểu viện của Sách La Định, lúc này hắn đang ngồi xỉa răng, lại còn hát nghêu ngao. 

“Cha ta đâu?”. 

Bạch Hiểu Phong hỏi. 

“Đi rồi”. 

Sách La Định chớp chớp mắt, có chút không hiểu: “Tâm tình nhạc phụ hôm nay rất tốt, còn khen ta tiến bộ một ngày ngàn dặm(1)… 

Mà, một ngày ngàn dặm nghĩa là sao? Thoạt nghe giống như truyện sắc dục gì đó”. 

“Phụt….”. 

Trình Tử Khiêm ngồi ngoài cửa không nhịn nổi mà phun ngụm trà trong miệng ra, vội vàng ghi chép lại. 

Bạch Hiểu Nguyệt và Đường Nguyệt Nhữ thẹn đỏ mặt chạy đi. 

Bạch Hiểu Phong nhìn Sách La Định ung dung bước ra ngoài dắt chó đi dạo tiện thể tiêu cơm bằng ánh mắt ghét bỏ – Hận đến nghiến răng nghiến lợi. 

/

39

  &nbsp  Lên đầu

196009

Câu Chuyện Tấm Cám Phiên Bản Hiện Đại Khiến Người Nghe ‘Hại Não’

Câu chuyện về chuyện Tấm và Cám nuôi heo đã nhận được gần 1 triệu lượt xem chỉ sau hơn 1 ngày ra mắt. Ngoài việc khiến dân mạng vừa cười nghiêng ngả, câu chuyện “facke” này còn khiến nhiều người điên đầu về độ “hại não” của nó.

[mecloud]FmDsE3NqKj[/mecloud]

Trái ngược với nội dung đậm chất cổ tích của truyện Tấm Cámmà trước nay chúng ta vẫn từng nghe, từng xem. Phiên bản “Tấm Cám nuôi heo” được chế lại chỉ xoay quanh chuyện Tấm đi lấy chồng nên Cám bị mẹ giao cho công việc nuôi heo. Và thế là mọi bi hài cũng từ đó mà ra.

Do đã qua quen thuộc với cám của Tấm nên đàn heo nhất quyết không thèm ăn cám của Cám. Và dù đã dùng đủ mọi cách, sử dụng đủ tuyệt chiêu đánh lừa đàn heo nhưng dường như, trong phiên bản Tấm Cám này, đàn heo quá khôn so với quy định.

Chúng biết đánh hơi như chó để phân biệt đâu là cám của Tấm, đâu là cám của Cám và…thảnh thơi ngồi lựa ra. Chi tiết này cũng giống như đàn chim sẻ lựa thóc và gạo trong phiên bản gốc vậy.

Không chỉ khiến người nghe thích thú với một câu chuyện hoàn toàn khác lạ, cũng có thể nói là chi tiết quá sức đời thường xoay quanh chuyện nuôi heo, đoạn video hài hước này còn khiến người nghe bối rối và choáng váng vì quá khó theo dõi.

Giọng đọc nhanh như gió, cùng với từ “cám” xuất hiện với tần suất quá dày đặc, có thể nói, phiên bản “đục khoét tâm hồn” này đã khiến rất nhiều người nghe điên đầu.

Nguyên văn nội dung câu chuyện “hại não” như sau:

“Từ ngày cô Tấm lấy được hoàng tử, con Cám hận cô Tấm lắm. Mẹ Cám bắt con Cám thay cô Tấm đi mua cám cho heo ăn. Bầy heo của mẹ con Cám đã quen ăn cám của cô Tấm nên thấy cám của con Cám bầy heo nhớ cám của cô Tấm. Cô Tấm hay tin bầy heo của mẹ con Cám không ăn cám của con Cám, nên cô Tấm gửi cám của cô Tấm về cho con Cám. Con Cám tức tối vì bầy heo của mẹ con Cám, không ăn cám của con Cám mà ăn cám của cô Tấm. Con Cám tìm cách trộn cám của con Cám với cám của cô Tấm, rồi cho bầy heo của mẹ con Cám ăn cám của con Cám trộn với cám của cô Tấm. Bầy heo của mẹ con Cám ngửi thấy mùi cám của Con Cám trong cám của cô Tấm bèn ngồi lựa ra cám của con Cám ra cám của con Cám, cám của cô Tấm ra cám của cô Tấm. Sau khi lựa cám của con Cám ra cám của con Cám, cám của cô Tấm ra cám của cô Tấm, bầy heo ăn sạch cám của cô Tấm bỏ cám của con Cám. Con Cám tức tối, méc mẹ của con Cám chuyện bầy heo của mẹ con Cám không chịu ăn cám của Con Cám mà chỉ ăn cám của cô Tấm. Mẹ con Cám ra kế dụ cô Tấm về nhà con Cám cho bầy heo của mẹ con Cám ăn cám của con Cám. Con Cám nghĩ chỉ có cô Tấm mới có thể cho bầy heo của mẹ con Cám ăn cám của con Cám nên chạy đi kêu cô Tấm. Bầy heo của mẹ con Cám thấy cô Tấm cho mình ăn cám của con Cám thì giận luôn cô Tấm. Chúng quyết định không ăn cám của con Cám lẫn cám của cô Tấm. Chuyện con Cám. Con Cám nó giết sạch bầy heo rồi. Sống làm heo trên đời thì người ta cho cái gì ăn cái đó, đừng có chảnh chó như bầy heo nha.”

Sau khi nghe xong câu chuyện này nhiều cư dân mạng đã phải thán phục trước tốc độ đọc siêu tốc của người đọc, đồng thời bái phục trước sự phong phú của tiếng Việt.

Bạn Sun Dương thì tỏ ra lo lắng thay người đọc: “ad ơi ! đã bao giờ răng cán lưỡi chưa vậy chú ! nghe chú bắn xong mà cái hộp sọ con nó muốn cán luôn có não rồi”.

Nên đọc

Chia sẻ trên Trí thức trẻ, Việt Cupid – người thực hiện câu chuyện Tấm Cám phiên bản nuôi heo, thì ý tưởng về đoạn video này xuất phát từ việc anh muốn…kể chuyện nhảm để giải trí.

Thấy mọi người quan tâm về những câu chuyện hại não nhiều nên Việt quyết định thực hiện thể loại này.

Theo Việt, cái khó của dạng chuyện hại não này là phải đọc rất nhanh nhưng đồng thời phải trơn tru, không mắc một sai lầm đọc nào.

“Hầu như là miệng và não phải chạy hết công suất, đọc hết được trơn tru là mình muốn rã cả người. Ngoài ra phải có yếu tố hài hước nữa”. Việt Cupid nói.

Mặc dù câu chuyện này khiến người nghe hại não, nhưng đoạn clip này vẫn đang thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng.

Sau khi câu chuyện Tấm Cám phiên bản nuôi heo được người nghe đón nhận, Việt Cupid còn cho ra nhiều phiên bản khác nhau của Tấm Cám cũng không kém phần “hại não”.

[mecloud]ItSQbJFKxI[/mecloud]

[mecloud]n72s2IzFRL[/mecloud]

Lỗi Chết Người Của Việc Viết Không Dấu

–( 0–0 )– Thanh niên 28 tuổi, độc thân vui tính, khoẻ mạnh không rượu chè bài bạc chích choác, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả năng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất kỷ luật. Không lang thang trên mạng, chít chát hay chơi game trực tuyến. Đã sống theo đúng thời khoá biểu trên 2 năm và sẽ tiếp tục như thế cho đến hết cuộc đời còn lại. Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng vị tha… Ai mến xin thư về cho: songnhitkh@yahoo.com,hỏi thăm anh Trường khu biệt giam án tù chung thân, trại Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội

–( 0–0 )–

Thu yêu! Từ ngày làm chồng em, anh hạnh phúc tuyệt vời và cũng đau khổ khôn cùng. Hạnh phúc và đau khổ quấn lấy nhau như một thách thức đời người. Cơn đau hành hạnh phúc. Hạnh phúc dịu cơn đau.Tình yêu em dành cho anh giống như những sợi tơ trời, gió cuốn miên man, quằn quại trong không gian mà chẳng biết sẽ trôi về đâu. Anh ném tung nỗi khổ đau vào hư vô gọi buồn trong đỉnh cao hạnh phúc nồng nàn. Và cuối cùng anh mãi mãi yêu em như chưa từng thấy khổ bao giờ

–( 0–0 )–

Toàn thể anh em ta khi mới sinh ra ( dù sinh từ mẹ ta , bà già ta , u ta , bầm ta , …… hay vợ của bố chúng ta ) chúng ta đều có những quyền được tự do và bình đẳng như : tự do ngắm gái , tán gái , được quyền 2 tuần tắm một lần , quyền được mặc quần đùi ra đường chúng tôi em chúng ta ko phải chịu áp bức bởi bất kì một thế lực nào cả . Vậy mà hàng trăm năm qua , bọn thực dân đàn bà đã cướp đi cái quyền đó của chúng ta . Chúng ngang nhiên áp bức bóc lột của chúng ta từ 500 đến 1000 đồng để ăn quà vặt . Chúng tự cho mình cái quyền giật vở của thằng khác để lấy giấy kiểm tra 15 phút.

–( 0–0 )–

Đại hiệp rớt xuống giếng và tìm được 1 quyển bi kíp Uất Ức thần Chưởng, thích chí lật ra xem, trang đầu tiên ghi : muốn luyện võ công này phải tự …thiến, đại hiệp liền rút kiếm ra …rẹt rẹt…., sau khi. … xong, đại hiệp lật sang trang thứ 2, có một dòng chữ nhỏ ghi như sau: không thiến cũng không sao !!!! đại hiệp quá uất ức, lên máu lăn ra chết tại chỗ

–( 0–0 )–

Đằng sau nụ cười là nước mắt… Đằng sau nước mắt là niềm đau… Đằng sau tình đầu là tan vỡ… Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu… Đằng sau lời yêu là dối trá… Đằng sau lạnh giá là khát khao… Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng… Đằng sau biển rộng là bão giông… Đằng sau cảm thông là thương hại… Đằng sau khép lại là mở ra… Đằng sau chúng ta là quá khứ… Đằng sau quá khứ là…… Mệt wá… nói túm lại là phải coi chừng sau lưng

–( 0–0 )–

Lúc bé , nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học… Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được … ngủ . Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại… Lúc bé, tưởng gặp lại thầy cô là ở nhà. Lớn lên mới biết, còn có thể gặp lại thầy cô ở trường nhiều lần… Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi… Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi. Lớn lên mới biết, càng học càng ngu

–( 0–0 )–

Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ rượu và bia, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ. Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ về những người công nhân cực khổ đã làm ra nó. Họ đều có vợ con phải chăm sóc, con cái họ đều có những giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con họ sẽ mãi tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo cho sức khỏe của mình. Tôi uống để biến giấc mơ của rất nhiều người thành sự thật. Đừng vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến những người khác các bạn nhé. Nào chúng hãy nâng ly!Dzô

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Trong 1 chuyến xe trở về cố hương, có 1 vị Cha cố ngồi bên cạnh 1 thiếu nữ yêu kiều. Có thể vô tình hoặc không, chỉ biết răng, sau khi Cha cố đặt tay lên đùi người thiếu nữ thì cô ấy hỏi Cha cố rằng: – Cha có nhớ rằng, trong kinh thánh, trang 98, dòng 13 từ dưới lên nói gì không? Giật cả mình, Cha cố vội rụt tay lại và nói: – Xin lỗi, tôi đang học làm Cha cố. Thực lòng, cha cố cũng chưa biết cái dòng ấy nói về điều gì. Khi về đến nhà, mở kinh thánh thấy ghi rõ: Con hãy cố lên! Còn chút xíu nữa là đụng đến thiên đường rồi đấy!

–( 0–0 )–

Ta thường nghe:Việc ăn nhậu cốt ở uống say. Uống ít nhiều cũng tùy từng địa điểm. Như chúng ta từ trước. Vốn xưng hùng xưng bá đã lâu Chuối hột, phao câu và rượu đế. Phong cách nhậu đôi khi cũng khác. Từ mắt trâu, li chấm đến tô. Bao lần vào rồi ra hết. Cùng cút chiên, mì tôm và cóc ổi, mỗi em hùng cứ một hôm. Tuy kỹ thuật ăn nhậu có khác nhau, Nhưng sâu rượu thì thời nào cũng có.

–( 0–0 )–

Đã là người thì trên ko sợ ruồi, dưới ko sợ kiến, trái ko sợ muỗi, phải chẳng kiêng ve, tóm lại gặp côn trùng là phải đánh, gặp thằng mạnh thì đi về, gặp người yêu thì ra vẻ, gặp bồ cũ thì xếp re, gặp nhóc con thì trấn lột, gặp cốt đột thì nộp tiền, tóm lại: gặp thằng nhỏ thì bỏ vào bô, gặp thằng đô thì quỳ mà xưng cháu, ấy là cái đạo làm người

–( 0–0 )–

Băng đua thuyền bị tóm gọn tại Hà Lội: 4h30 sáng 08/05 tổ tuần tra cơ động của CATP Hà Nội đã bắt được một vụ đua thuyền trên phố Lạc Long Quân, thu giữ hơn 20 phương tiện ghe thuyền gắn máy, trong đó có 5 ghe loại công suất lớn và 1 thuyền thúng kẹp ba lạng lách đánh võng cổ vũ … tất cả những người tham gia đều không đội mũ bảo hiểm theo quy định và không xuất trình giấy tờ không có giấy phép lái phương tiện .. Ngày 08.05.2009 CATP HN vửa tóm gọn một ổ thuê bè chuối ra giữa đường Xuân La, Tây Hồ, HN để lắc điên cuồng, hiện Cảnh sát đang mò tang vật Năm nay mưa to nên thành phố biến thành sông, đua thuyền thay cho đua xe

–( 0–0 )–

Có những lúc anh chạy thật nhanh về, chỉ mong đc gặp em. Trong em, anh luôn tìm thấy sự thoải mái mà không đâu có được. Hạnh phúc – là khi em xuất hiện những khi anh cần, thế thôi! Ừ,Em là nơi anh lấy lại niềm tin, sau những khi gục ngã vì hơi men. Ân tình giữa anh và em, thật khó mà nói hết bằng lời! Nơi duy nhất để anh tìm lại được chính mình, chính là bên em! Tuy không muốn, nhưng lý trí buộc anh phải gõ cửa trái tim em, dù trong em đang có bóng dáng ai kia. Anh không thể sống xa em … dù chỉ vài ngày! Tóm lại, anh ko thể sống thiếu em…. Toilet à

–( 0–0 )–

Đừng đọc cái này. Đọc cái này làm gì? Có cái gì đâu mà đọc. Vẫn đang đọc đấy à. Đã bảo là ko có cái gì rồi cứ cố tình đọc là thế nào nhờ Còn đọc nữa ko đấy? Vẫn à Thôi đừng đọc nữa. Bảo là đừng đọc nữa cơ mà Thôi chưa đấy? Muốn đọc nữa ko? Muốn à? Đúng là dai như đỉa

–( 0–0 )–

Nước VN của chúng ta là nước XHCN, là nhà nước của Dân, do Dân và vì Dân. Vì thế mới có Hội Đồng Nhân Dân, Uỷ Ban Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Toà Án Nhân Dân, Viện Kiểm Sát Nhân Dân, Bệnh Viện Nhân Dân..v.v. Tất cả đều có chữ Nhân Dân mọi chủ trương chính sách đều do Dân, vì Dân…Nhưng Kho Bạc lại là Kho Bạc Nhà Nước…

–( 0–0 )–

Nhân dịp mới đi bệnh viện về, cơ thể của ông lão 70 tuổi mới tổ chức 1 cuộc họp mừng tai qua nạn khỏi. Tổng giám đốc não nói: – ai có ý kiến gì cứ nói. Tim phát biểu: Tôi làm việc liên tục 70 năm qua tôi xin về hưu. – Không được, tim mà về hưu thì là chết rồi – các bộ phận phản đối Tim gan phèo phổi tranh cãi mãi cuối cùng không thằng nào được về hưu cả. Bỗng ở phía dưới có tiếng nói vọng lên. – Tôi yếu quá rồi xin về hưu. Mọi người ngó nghiêng mãi không biết ai nói. Não đập bàn quát: – Thằng nào nói đứng lên xem nào. Phía dưới có tiếng phều phào: – Bố mày mà đứng lên được bố mày đã không xin về hưu.

–( 0–0 )–

Theo nghiên cứu của chúng tôi, lúc đang tắm, não bộ và các cơ sẽ đi vào trạng thái nghỉ ngơi tận hưởng, phản ứng tự vệ giảm xuống rất thấp, hơn nữa không có quần áo, mấy em nhà mình gần như mất hoàn toàn khả năng hành động. Khi em này đang trong phòng tắm, bạn có thể nổi lửa đốt trụi căn hộ, hoặc thuê đội phá hủy công trình đến đập nát bét tường nhà, và ngay lập tức bạn phải nhảy vào, lôi em gái đang trần như nhộng thoát khỏi cái chết. Sau khi em này đã an toàn, bạn ôm chặt em gái , thủ thỉ vào tai: Anh cứ tưởng đã mất em rồi

–( 0–0 )–

Vào ngày 28/12/1999 đã xảy ra 1 vụ lừa đảo làm xôn xao cả truyền hình thế giới như CNN,BBC,Fox News,…và các chính phủ đã hợp tác mời những nhà điều tra tầm cỡ thế giới của các nước như Sơ-lốc-hôm (Anh), Bao Công (Trung Quốc),Shinichi Cu Đô (Nhật) và các đội đặc nhiệm tinh nhuệ nhất như SWAT,S.A.S,OMOH , Lady Ranger ,Siêu nhân Deka, Gao Rangers,Siêu nhân Vũ Trụ ,Siêu nhân Cuồng Điên , Siêu nhân Sấm Sét , …. Sau 10 năm tìm kiếm chứng cứ , họ đều kết luận 1 điều như nhau : Nạn nhân là những thằng ngu ngồi đọc nãy giờ !

–( 0–0 )–

Ông bố dạy con trai mới lớn về tình dục : Khi nào con thấy đứa con gái mắt rực sáng, đôi môi nóng bỏng và toàn thân run rẩy thì con ngay lập tực phải… tránh xa nó ra, vì nó đang bị sốt cao đấy !

–( 0–0 )–

Hỡi toàn thể spammer, chúng ta muốn spam pro, chúng ta phải sáng tạo. Nhưng chúng ta càng spam nhiều, thì các topic càng loãng , vì chúng ta đã spam quá ư vô tội vạ . KHÔNG ! Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định không để các topic nhàm chán , nhất định không để đọc giả ngồi ngáp khi xem các bài viết của chúng ta ! Chúng ta phải đứng lên ! Bất kì spammer nào, dù nam hay nữ, dù giỏi hay đần, không phân biệt mập gầy cao thấp, hễ làm spammer là phải làm mọi cách để lôi kéo người đọc . Ai có sức: dùng sức. Ai có đầu: dùng đầu. Không có sức, có đầu thì Ctrl C và Ctrl V từ người khác hoặc tài liệu . Ai cũng phải ra sức sáng tạo để nâng cao tầm vóc chúng ta lên 1 tầm cao mới ( cả về lượng và chất )

–( 0–0 )–

Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi? Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn? Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người ? Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc? Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút? Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên? Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện? Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ? Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ phải đợi đến bao lâu… Sao phải đợi có chồng mới có con?

–( 0–0 )–

Chương trình khuyến mãi mới: Nhanh tay gọi tới số 113 và nhập mật khẩu : Ta là ăn cướp đây và điền đầy đủ thông tin cho nhân viên đó của Tổng đài để tham gia chương trình là 1 trong những người may mắn nhất có cơ hội trúng : + 1 bộ vòng tay số 8 = thép hợp kim không rỉ (Đẹp óng ánh) + 1 bộ Bijama Trắng Sọc Đen rất ư là xì tin theo phong cách Nhật Bản + 1 căn hộ được xây 100% theo phong cách Tiền Sử (100% làm bằng Đá nguyên chất), đem lại cho bạn cảm giác Thiên Nhiên êm đềm của 65tr năm về trước Và với hệ thống An ninh bảo vệ tối tân nhất. Nhanh tay lên – Số lượng vô hạn ….

–( 0–0 )–

Khi quyết định không tấn công nàng nữa, không phải vì chàng không có duyên, không có năng khiếu, không đào hoa, không kiên trì, có đối thủ nặng ký… mà bởi một lý do đơn giản: một bông hồng Đà Lạt giá 20.000 đồng!

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Trong một cuộc họp. Một vị giáo sư chuẩn bị thuyết trình thì ở dưới ồn ào quá. Ông không chịu được bèn nói: – Mả cha các đồng chí… Hội trường bắt đầu im ắng một chút nhưng vẫn khá ồn. Ông nói tiếp: – Mả ông các đồng chí… Hội trường im ắng dần. Còn một số người vẫn tiếp tục nói như không nghe thấy gì. Ông lại tiếp: – Mả cụ các đồng chí… Cuối cùng thì toàn bộ hội trường im phăng phắc. Thấy vậy ông mới đủng đỉnh nói: – … đều bị bọn giặc giày xéo trong chiến tranh …Hôm nay chúng ta trao đổi về tội ác của bọn giặc trong chiến tranh

–( 0–0 )–

Có một người phụ nữ dẫn con đi lên xe buýt. họ ngồi gần ông tài xế. Ông tài thấy đưa bé liền chê: -tôi chưa từng thấy đứa bé nào xấu thế này! người phụ nữ kia tức lắm bèn bỏ xuống dưới ngồi gần một người đàn ông nọ và kể hết nỗi bực dọc cho người kia nghe. Nghe xong người đàn ông có vẻ phẫn uất: -đồ vô liêm sỉ! lão này phải xử mới được. chị cứ lên trút giận vào lão, đánh cho lão một trận cho thoả cơn tức đi. còn con khỉ này cứ để tôi canh cho…!

–( 0–0 )–

Nhiều người hỏi tôi tại sao lớn rồi mà chưa có bạn gái, nghĩ tuy tủi nhưng trên đường tình thì cũng đã có ko ít thành tích đáng nể rồi. Đã từng có 3 cô gái vì tôi mà hy sinh. Lần đầu tiên biết yêu, đã từng có một cô gái vì tôi mà chêt… Nếu anh còn bám theo tôi, tôi sẽ chết cho anh xem !. Trong tuổi thanh xuân của tôi Có một cô gái sẵn sàng đợi tôi ở kiếp sau Muốn làm bạn trai chị hả? Kiếp sau đi cưng ! . Thậm chí lúc tôi túng quẫn nhất cũng đã từng có cô gái nguyện được chết cùng tôi Nếu mày ko trả tiền cho bà…bà sẽ sống chết với mày !!!

–( 0–0 )–

Trẹo lưỡi với những câu nói nhanh 1. Ông bụt ở chùa bùi cầm bùa đuổi chuột 2. Ông Lê nin lên núi lấy nước nấu lòng 3. Buổi trưa ăn bưởi chua 4. Con lươn nó luồn qua lườn 5. Nồi đồng nấu ốc, nồi đất nấu ếch 6. Lúa nếp là lúa nếp non; Lúa lên lớp lớp lòng nàng lâng lâng 7. Lúa nếp là lúa nếp làng; Lúa lên lớp lớp làm lợn no nê 8. Luộc hột vịt lộn, luộc lộn hột vịt lạc, ăn lộn hột vịt lạc, luộc lại hột vịt lộn lại lộn hột vịt lạc 9. Lúc nào lên núi lấy nứa về làm lán nên lưu ý nước lũ

–( 0–0 )–

Mặt trời lủng lẳng – Anh nằm thẳng cẳng – Trên chiếc giường tây – Anh cầm cây bút – Chấm chấm mút mút – Viết thư cho em – Hỡi em yêu dấu – Từ ngày em đi – Ở nhà vắng vẻ – Con chó nó đẻ – Được những 4 con – Mặt nó to tròn – Giống em như đúc – Anh lấy tên em – Đặt tên cho chó – Mỗi lần gọi nó – Anh nhớ đến em …

–( 0–0 )–

Mẹo tỏ tình mới, hiệu quả không ngờ. Đầu tiên hãy dẫn nàng đi ăn tối trện sân thượng khách sạn 32 tầng (cao nữa càng tốt). Ăn xong cùng nàng ra ngoài ban công ngắm sao… …. Xong rồi túm chặt 2 vai nàng và thổ lộ Anh thích em, mới dẫn em lên đây….bây giờ em muốn làm người yêu anh hay muốn làm siêu nhân

–( 0–0 )–

Hai vợ chồng nhà nọ hay gây gổ và đánh lộn như cơm bữa. Một buổi chiều ăn cơm xong hai vợ chồng lại đánh nhau một trận tơi bời khói lửạ. Buổi tối, ngưòi ta nghe thấy chị vợ thì thào trong bóng đêm. – Cái tay này hồi chiều đấm bà, xê ra ! – … – Cái chân này hồi chiều đá bà, xê ra ! – … – Cái mồm này hồi chiều cắn bà, chửi bà, xê ra ! – … – Còn cái này thì được. Cái này hồi chiều chẳng làm gì với bà hết.

–( 0–0 )–

Cô giáo đọc chính tả cho học sinh chép: Cô giáo dẫn anh bộ đội về làng … ( ngừng 1 lúc ) xong chửa ?

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Tại sao đàn ông sau khi cưới vợ thường béo hơn lúc còn độc thân ? Lúc độc thân, người đàn ông về nhà buổi tối, chạy vào bếp mở tủ lạnh nhìn, chán nản leo lên giường ngủ. – Sau khi có vợ, người đàn ông về nhà buổi tối, nhìn lên giường ngủ, chán nản chạy ra bếp lục tủ lạnh.

–( 0–0 )–

Trước cửa hiệu thuốc tây, người xếp hàng dài dằng dặc, nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng 1 người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hải, quần áo xộc xệch chen lên phía trước, miệng liên tục nói: Xin lỗi, cho tôi qua, gấp lắm rồi, người nhà đang nằm chờ. Mọi người tỏ vẻ thông cảm và dạt ra để ông ta lên trước. Đến nơi, ông này hổn hển nói với cô bán thuốc: Chị làm ơn bán gấp cho tôi hai…bao cao su..

–( 0–0 )–

Em yêu !!Anh yêu em như yêu đế chế – Dáng em gầy như dáng những hươu nai – Em biết không mái tóc em dài – Anh chỉ ước quân anh nhiều đến thế – Và những lúc nghe giọng em nhỏ nhẹ – Anh mơ màng nghe như tiếng Áiii Ôôô – Và đôi khi chợt bất thình lình – Sư tử cắn và khi em nổi giận – Em biết không trước giờ xuất trận – Lúc bo thành anh luôn nghĩ về em – Có những khi bán xứ tha hương – Tìm hoa quả và săn hươu đời bốn – Khắp mỏ vàng nơi anh chạy trốn – Có kẻ thù sục xạo khắp nơi nơi – Nhưng trong anh vẫn thấy rất yêu đời – Mỏ gỗ mỏ vàng vẫn có em đứng đợi – Một ngày kia khi quân anh trở lại – Đón em về nhà chính của chúng ta

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Anh chỉ ước một thảo nguyên đầy chó. Một nông trường bát ngát lá mơ xanh. Một dãy Trường Sơn trồng đầy sả ớt. Một dòng sông chứa đầy rượu Gremy. Ðể nơi ấy tháng ngày anh tu luyện. Xa bụi trần và quên lãng bóng hình em

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Cô gái đang tắm thì có tiếng gõ cửa. – Có ai ở nhà không? – Ai đó? – Anh mù hàng xóm đây. Cô gái nghĩ thôi khỏi mặc đồ, dù sao anh ta cũng mù mà. Cô gái ra mở cửa và hỏi: – Tìm tôi chi vậy? – Cô chúc mừng tôi đi! – Vì sao? – Tôi đi mổ mắt và đã thành công, giờ thì mắt tui sáng rồi.

–( 0–0 )–

Ba người bạn, Mỹ, Pháp và VN, ngồi uống cafe ở một quán Cafê nọ, hết đề tài để nói, bỗng một anh hỏi : – Theo mấy anh định nghĩa thì thế nào là một NGƯỜI BÌNH TĨNH ? Anh Mỹ lên tiếng: Tôi đi làm về, bước vào phòng ngủ, thấy vợ tôi đang nằm với một người đàn ông lạ. Tôi rút súng ra. NGƯỜI BÌNH TĨNH là tôi không bắn đôi gian phu dâm phụ đó. Anh Pháp: Tôi đi làm về, bước vào phòng ngủ, thấy vợ tôi đang nằm với một người đàn ông lạ. Tôi rút súng ra. NGƯỜI BÌNH TĨNH là tôi không bắn đôi gian phu dâm phụ đó và nói, xin lỗi ông bà, ông bà cứ tiếp tục. Anh người VN: “Theo tôi thì: Tôi đi làm về, bước vào phòng ngủ, thấy vợ tôi đang nằm với một người đàn ông lạ. Tôi rút súng ra, tôi không bắn đôi gian phu dâm phụ đó và nói, xin lỗi ông bà, ông bà cứ tiếp tục. Mà cái thằng đó còn tiếp tục được thì NÓ mới là NGƯỜI BÌNH TĨNH.

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

–( 0–0 )–

Nhiều bạn bè hỏi tôi: ” Mới 37t thôi mà sao 1 năm đã mua nhiều đất thế ??? Đi làm lương cao lắm à “ Có đợt cứ vài tháng là tôi lại đi mua đất khiến nhiều người đồn tôi trúng Vietlott. Tính tôi không thích khoe khoang, nhưng thôi cũng chia sẻ chút kinh nghiệm dành cho những ai quan tâm. Trong 3 năm qua, tôi đã mua được khá nhiều đất, chủ yếu ở các vùng đất ven đô. Nhiều người khi mua đất hay chọn những tiêu chí như: Cơ sở hạ tầng xung quanh, hướng phát triển của khu vực trong tương lai, những nơi có giá đất tăng đều…Riêng tôi ưu tiên mua gần nhà. Tôi khá bận nên xem xét và giao dịch rất nhanh gọn, ko cân nhắc nhiều về giá cả. Một sự thật gần như ai cũng biết mà hay hiểu nhầm, đó là giá đất khá ổn định, chứ không phải “bong bóng” như báo đài đưa tin. Chỗ tôi mua mấy năm qua vẫn ở mức 45.000 đồng/bao. Tôi mua về đổ thùng xốp trồng rau mỗi khi có thời gian rỗi. Tích tiểu thành đại nên giờ cũng có kha khá.Giờ tôi làm cả vườn rau các loại rau – củ – quả ăn quanh năm.

–( 0–0 )– Vì điện thoại hư, John đành mượn máy của bạn thân gọi điện cho vợ. Kết thúc cuộc gọi, John mỉm cười ngọt ngào, quay sang cậu bạn khoe: – Cậu không biết đâu! Lúc nãy, cô ấy vừa bắt máy liền trả lời là ‘Chào cục cưng!’. – Thật ư? – cậu bạn mặt xanh mét. – Ừ! – John trả lời với ánh mắt mơ màng – Cô ấy nhận ra tôi thậm chí khi tôi còn chưa lên tiếng nữa. Tình yêu quả thật quá diệu kỳ! – !?!

–( 0–0 )–

Người chồng vừa trở về nhà liền khoe với vợ: – Vừa nãy, anh đã quyên góp đồng hồ, điện thoại và cả 500 đô la cho một người vô gia cư. – Anh điên rồi à? – người vợ gào lên – Anh nghĩ cái quái gì khi bỏ một đống tiền ra cho người ta thế? – Ồ, em yêu! Em sẽ không thể nào tưởng tượng được việc anh cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm, xúc động, hạnh phúc đến nhường nào khi gã cất con dao vào lại trong túi đâu.

Cảm Nhận Về Bài Thơ Mây Và Sóng Của Đại Thi Hào Ta

Cảm nhận về bài thơ Mây và sóng của đại thi hào Ta-gor qua bản dịch của Nguyễn Đình Thi – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Bắc Ninh

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mơ ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ kiệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao thể hiện niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với thiên nhiên kì diệu.

..Mẹ ơi, kìa ai đang gọi con trên mây cao

…Mẹ ơi, kìa những ai đang gọi con dưới sóng rì rào…

Hãy lắng nghe tiếng thơ ngọt ngào như tiếng hát của Ta-go, đại thi hào của Ấn Độ. Năm 1913, với tập Thơ dâng ông được giải thưởng Nô-ben về văn chương. Thơ của Ta-gor là “bài ca về tình nhân ái”, là “ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc”. Thế giới thơ của Ta-go đã dành cho “miền thơ ấu” một vị trí ấm áp và sang trọng, hồn nhiên và đậm đà.

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mơ ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ kiệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao thể hiện niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với thiên nhiên kì diệu.

Em bé ngước mắt nhìn trời xanh, nghe mây trên chín tầng cao vẫy gọi. Mây ân cần rủ em bé cùng du ngoạn “giỡn với sớm vàng”, và đùa “cùng trăng bạc” từ bình minh đến lúc trăng lên. Mây được nhân hóa, có gương mặt, nụ cười và giọng nói thủ thỉ tâm tình:

Họ bảo: Chúng ta vui chơi từ tinh mơ đến hết ngày,

Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc.

Cuộc đối thoại giữa mây với em bé không chỉ nói lên tâm hồn bay bổng hồn nhiên của tuổi thơ mà còn khẳng định ngợi ca tình yêu mẹ của tuổi thơ rất đẹp và mãnh liệt:

Mẹ đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi.

Yêu mẹ hiền, yêu mái nhà êm ấm… là những tình cảm trong sáng, đằm thắm của em bé. Có gì hạnh phúc hơn khi được sống bên mẹ hiền:

Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh.

Trí tưởng tượng diệu kì và tình yêu thiếu nhi nồng nàn của Ta-go đã sáng tạo nên vần thơ đẹp nói về hạnh phúc tuổi thơ. Ở đây, tình mẫu tử được nâng lên ngang tầm với vũ trụ!

Ngắm mây bay… rồi em bé nghe sóng reo, sóng hát. Sóng như sứ giả của đại dương xa vời đến với em bé. Sóng reo rì rầm. Sóng vẫy gọi chào mời em bé. Tuổi thơ nào mà chẳng khao khát, ước mơ? Sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du: “Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi”. Và rồi cứ đi đến bờ biển… sóng sẽ cuốn con đi đến mọi bến bờ, mọi chân trời xa lạ.. Mơ ước muốn đi xa, nhưng em bé lại đắn đo băn khoăn: “Nhưng đến tối, mẹ tôi nhớ thì sao?”. Sóng liếm vào bãi cát rồi lại rút ra xa, lại vỗ vào… Em bé bâng khuâng nhìn theo con sóng xa vời trên trùng dương:

Vậy làm thế nào mà rời mẹ tôi được?

Họ (sóng) bèn mỉm cười, và nhảy nhót, họ dần đi xa….

Mơ ước được đi xa, nhưng rồi em bé lại băn khoăn, lưỡng lự. Em đã không thể đi du ngoạn cùng mây (bay cao) nên em cũng không thể đi chơi với sóng (đi xa). Với em chỉ có mẹ hiền yêu thương, nguồn vui ấm áp cao cả, thiêng liêng mà tạo hóa đã dành cho phần hơn: tình mẫu tử. Em mơ ước đến với mọi chân trời góc biển, nhưng em không nỡ để mẹ nhớ, mẹ buồn. Trong hiện tại, em không thể nào “rời mẹ” trong khoảnh khắc. Niềm vui về mẹ hiền cứ chói ngời mãi hồn em thơ:

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ

Tiếng con cười giòn tan vào với mẹ.

Và không ai trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu….

Tính độc đáo của bài thơ là hai mẩu đối thoại giữa em bé với mây, giữa em bé với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền ấu thơ. Yêu thiên nhiên, sống hồn nhiên thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống tinh thần và tâm hồn tuổi thơ. Em bé được nói trong Mây và Sóng rất yêu thương mẹ hiền.

Cảm nhận về bài thơ Mây và sóng của đại thi hào Ta-gor qua bản dịch của Nguyễn Đình Thi – Bài làm 2

Từ xưa, trong văn học có hiện tượng: một tác phẩm dường như do cảm hứng ngẫu nhiên mà thành, hoặc một chân lí lớn lao được nói lên một cách thật hồn nhiên, bình dị thế mà sức sống của những sáng tạo nghệ thuật ấy đã và sẽ trường cữu với thời gian. Mây và sóng của Ta-go là một trong những trường hợp đó. Cấu tứ của bài thơ bản thân nó là một phát hiện bất ngờ: từ một ước mơ nhỏ bé hướng tới cái lớn lao, rồi lại từ cái lớn lao hướng về cái nhỏ bé, nhưng cái nhỏ bé lần này đồng nhất với cái lớn lao, ngang tầm với thiên nhiên, vũ trụ. Sự nâng cấp ở bài thơ có một ý nghĩa lãng mạn, nhân văn. Bản chất độc thoại của thơ ca đã trở nên đối thoại với mọi con người, với cái thời đại cả hôm nay và mai sau, nghĩa là với cái không cùng nhưng lại được cất lên bằng một tiếng nói, một giọng nói trẻ thơ.

1. Bé thích được chơi, bé muốn được đi chơi cùng mây và sóng.

Bằng trí tưởng tượng phong phú, em nghe được cái mà người lớn không nghe được, tiếng gọi của sóng, của mây: “Mẹ ơi, trên mây có người gọi con”, “Trong sóng có người gọi con”. Tiếng gọi hối hả, giục giã, bồn chồn, nó lặp đi lặp lại như gõ cửa vào tâm hồn vốn thích bay bổng, mộng mơ của bé. Những cuộc du ngoạn ấy mới kì thú biết chừng nào.

Đây là lời của mây:

Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà… bọn tớ chơi với vầng trăng bạc.

Còn đây là lời của sóng :

Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ mà không biết từng đến nơi nào.

Thật quyến rũ biết bao những cuộc vui hết mình như thế. Cứ như là những giấc mơ hoa. Cuộc chơi nào cũng lạ, cũng hay, tưởng chừng không cưỡng nổi bởi cái vô hạn thời gian và vô hạn không gian. Thời gian hào phóng (từ sáng đến tối) còn không gian là cả vũ trụ không cùng. Chơi với vầng trăng là được làm bạn với chị Hằng, một mơ ước của mọi người nơi trái đất. Còn đến với những nơi mà không cần biết nơi dó là đâu thì còn gì thú vị bằng. Được vui chơi, được ngao du, được ca hát trong một thế giới không còn gì phải ràng buộc, phải lo âu, dù chỉ một lần, điều đó chẳng phải là tuyệt vời hạnh phúc hay sao ? Nhà thơ bằng tưởng tượng mà hình dung ra đó là tiếng gọi của mây và sóng, nhưng thực thì đó là tiếng gọi của bé với sóng với mây. Đây là khát vọng trẻ thơ của loài người từ mọi miền trái đất đã đồng vọng vào bao khúc đồng dao. Gắn bó với thiên nhiên, hoà nhập với thiên nhiên, kể cả chinh phục thiên nhiên là tình cảm, là mơ ước của con người. Bài thơ chắp cánh cho ta đi đến những chân trời ước mơ ấy.

Sức hấp dẫn không cưỡng nổi tiếng gọi khách quan là của sóng và mây, đối với em bé là tâm trạng háo hức, bồn chồn. Em muốn đi luôn, em muốn đi ngay không một chút băn khoăn, do dự. Thì đã nghe mây và sóng trả lời.

– Họ đáp: “Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”…

– Họ nói: “Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”.

Đến đây, thêm một sức hấp dẫn thứ hai : cách đến được với mây và sóng. Thật đơn giản, thật mơ mộng biết chừng nào ? Chỉ một khoảnh khắc, hoặc đưa tay lên trời, hoặc nhắm mắt lại. Phép biến hiện ở đây như là trong cổ tích (cô thiếu nữ Na-ta-sa trong Chiến tranh và hoà bình của Lép Tôn-xtôi cũng tưởng tượng trong một đêm trăng nào đó : cứ ôm lấy hai đầu gối là người ta có thể bay bổng lên trời). Điều kì diệu ở đây là tất cả đều diễn ra trong một chớp mắt.

2. Làm sao bé có thể xa mẹ để đi với sóng và mây.

Giấc mơ hai lần tưởng đã trở thành hiện thực. Nhưng bé chợt phân vân. Có một cái gì như níu kéo.

– “Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo – Làm sao có thể rời mẹ mà đến được ?”.

– Con bảo : “Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được ?”.

Trước câu hỏi bất chợt mà đơn sơ ấy, bé không tự trả lời được, mây và sóng cũng chỉ im lặng mà quay đi. Nói cho đúng thì cả mây và sóng đều có “mỉm cười”, một thái độ thông cảm mà chan chứa bao dung. Làm sao em bé có thể rời xa cái không gian tuy nhỏ bé nhưng quen thuộc và ấm áp gia đình có mẹ, có con mỗi chiểu, mỗi sớm. Cách nghĩ ngây thơ nhưng xúc động lòng người, bởi đó là tiếng nói của trái tim không cần ai mách bảo. Không trả lời được cũng là một cách trả lời, và như thế là câu hỏi đã được hồi âm. Hai lần mây và sóng rủ rê tương ứng với hai lần níu kéo, cánh diều dù bay bổng đến đâu cũng nương tựa vào sợi dây để giữ thế thăng bằng, con thuyền ngang dọc giữa đại dương có một thứ “la bàn” để con thuyền không lạc hướng. Thì ra mơ ước dù lãng mạn đến vô cùng vẫn là mơ ước của con người, không thể rời xa nơi mảnh đất mà con người gắn bó. Hình ảnh người mẹ là hình ảnh của quê hương, hình ảnh bình dị và thiêng liêng cho con người dù đi đến cùng trời cuối đất.

3. Bé làm mây, làm sóng cho riêng mình.

Không đi được với mây và sóng, bé tìm cách tự làm sóng, làm mây. Trí tưởng tượng nên thơ cộng với sự thông minh cũng rất nên thơ tạo nên một thế giới, cao hơn nữa, một vũ trụ bất ngờ, mây ấy còn quấn quýt hơn, sóng ấy còn dào dạt hơn, bởi cái “trò chơi thú vị hơn”, trong đó có cả con và mẹ.

– Con là mây và mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm…

– Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ,

Con lăn lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ

Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào.

Mái nhà là bầu trời trong sự biến hình thứ nhất nâng cái hữu hạn thành vô hạn, thêm vào đó đôi tay choàng lên người mẹ nếu so sánh với “Bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”, nó còn say đắm hơn nhiều. Câu thơ trong trẻo như đã được lọc sàng để trở nên tinh khiết. Còn cái mỉm cười thứ hai (tương ứng với cái mỉm cười của sóng) càng diệu kì hơn. Mẹ là thế giới để con khám phá, niềm hạnh phúc ấy không có bến bờ, và nếu có, nó cũng bí ẩn như bến bờ đại dương. Em bé giống như con song ngụp lặn trong tiếng cười, trong niềm vui bất tận. Nơi đây có hai điều “thú vị” : bầu trời xanh có cánh buồm trắng ước mơ, và mặt biển mênh mông là biển cả hạnh phúc tràn đầy. Cả hai đang ru em đi vào giấc mơ ngây ngất.

Bài thơ giống như một nỗi niềm riêng “một mảnh tình riêng” nhưng không thu nhỏ lại chỉ có “ta với ta”. Mở rộng và chan hoà với mây với sóng xa xôi hư ảo, rất lãng mạn nhưng lại thấm thìa sâu sắc tinh người chân thực và đơn sơ như cơm ăn, nước uống hằng ngày. Cái thực ấy đã không còn là thực nữa, nó đã hoà vào cõi mộng, đã dồi dào chất thơ. Bài thơ hay là bài thơ không có điểm tận cùng, Mây và sóng đã tới được cái miền không giới hạn ấy.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!