Đề Xuất 1/2023 # Cùng Xem Qua Những Truyện Cười Dân Gian Thú Vị Không Thể Bỏ Lỡ # Top 6 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Cùng Xem Qua Những Truyện Cười Dân Gian Thú Vị Không Thể Bỏ Lỡ # Top 6 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Cùng Xem Qua Những Truyện Cười Dân Gian Thú Vị Không Thể Bỏ Lỡ mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Rate this post

Câu chuyện 1

Từ bé Quỳnh đã nổi tiếng học giỏi và đối đáp nhanh. Trong làng có ông Tú Cát cực kì hợm hĩnh mình, đi đâu cũng khoe mình hay chữ. Quỳnh rất ghét những loại người như vậy. Một hôm Quỳnh đang đứng coi đàn lợn ăn cám trong chuồng, Tú Cát đi qua trông thấy, liền gọi Quỳnh lại và bảo:

– Ta nghe đồn mày thông minh và có tài đối đáp. Bây giờ ta ra cho mày một câu đối, nếu như không đối được, ta sẽ đánh đòn. Nói rồi, Tú Cát lên giọng, gật gù ngâm nga:

– Lợn cấn ăn cám tốn.

Tú Cát quan niệm rằng câu này rất khó đối, ví “cấn” và “tốn” là hai quẻ trong kinh Dịch nào ngờ. Quỳnh đối lại ngay:

– Chó khôn chớ cắn càn.

Quẻ này cũng có “khôn” và “càn” là tên hai quẻ trong kinh Dịch, đồng thời lại có ý xỏ Tú Cát là chó. Không ngờ bị chơi đau như vậy, Tú Cát tức lắm, hằm hằm bảo:

– Được! Ta ra thêm vế nữa, phải đối lại ngay – rồi đọc – Ttrời sinh ông Tú Cát.

Quỳnh đáp luôn:

– Đất nứt con bọ hung.

Tú Cát tức đến sặc tiết nhưng không làm gì được, vì Quỳnh đối cực kì chỉnh, đành lùi thủi đào thải.

Câu chuyện 2

Lần đầu tiên NASA (Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ) đưa người lên không gian, họ phát hiện thấy rằng bút bi không thể viết được trong môi trường phi trọng lực.

Để khắc phục nỗi lo này, NASA đã thành lập một nhóm bào chế sản xuất loại bút có thể dùng trong trạng thái không trọng lượng, có khả năng viết ngược xuôi tùy ý trên hầu như mọi bề mặt làm việc ở bất kỳ nhiệt độ nào. Chương trình duy trì 3 năm và ngốn mất một ngân khoản 7 triệu USD. Trong thời gian đấy, Vova là cậu bé người Nga đã chọn cách giản đơn đánh bại mọi cách đấy là sử dụng bút chì và được vinh danh cho cả nước Nga.

Câu chuyện 3

Làng nọ có một anh tham ăn tục uống. Hễ ngồi ăn cơm, ăn cỗ với ai thì thế nào anh ta cũng gắp miếng to, miếng ngon.

– Sao lại thế?

– Tôi được ăn ở đây mâm cao cỗ đầy, nhưng vợ con ở nhà chưa có cái gì bỏ vào bụng, nghĩ thương quá tôi khóc, có thể nước mắt nước mũi trào ra đó.

Câu chuyện 4

Có một ông một thời gian lâu đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách tuy nhiên giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.

Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.

Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.

Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.

– Không đâu ạ, đấy chủ đạo là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.

Câu chuyện 5

Vì là dân ngụ cư, Xiển thường bị bọn cường hào trong làng chèn ép. Ðể trả thù, nhân một hôm cả bọn đang họp việc làng, chè chén cãi nhau ỏm tỏi, Xiển tìm một cái nồi vỡ, bỏ vào tít cứt người lẫn nước, đem đến chỗ đầu gió vừa đun vừa khuấy. Gió đưa mùi thối bay vào chỗ bọn cường hào đang họp. Chúng không chịu được, chạy ra la mắng ầm ĩ. Xiển xin lỗi và phân trần:

– Thưa các ông, nhà tôi có một ổ chó con trở chứng, đòi ăn cứt sốt, cho có thể phải đun cho chúng một ít.

Lý trưởng trừng mắt hỏi:

– Ai bảo chú làm thế.

Xiển đáp:

– Thưa các ông, người ta thường nói: “Lau nhau như chó đau tranh cứt sốt”. Thấy người ta nói như vậy thì tôi cũng làm như vậy thôi.

Câu chuyện 6

Có hai anh kết nghĩa đen sách. Một anh gặp may thi đỗ, ra làm quan, liền trở mặt. Bạn đến thăm nhiều lần, lần nào cũng cho lính ra bảo, khi thì ngài giấc, ngài ngơi, khi thì ngài bận việc công không tiếp.Năm bảy phen nhứ thế, anh này giận lắm.

Một hôm, anh ta mua một con lợn, quay vàng, để lên mâm bưng tới. Lính lệ vào bẩm, một lát trở ra, niềm nở mời vào. Vào đến nơi, quan chào hỏi cồn vã rồi sai lính lệ mang trầu ra mời. Anh ta cầm thu thập miếng trầu, đút vào miệng con lợn, vái nó mấy vái mà rằng.

– Tao trả ơn mày! Nhờ mày tao mới lại lọt vào đến cửa quan để xem lại mặt ban cũ!

XEM THÊM Top 5 đất nước đáng sống nhất trên thế giới mà ai cũng muốn thử

Tuyển Tập 50 Truyện Tiếng Anh Cho Bé 3 Tuổi Không Thể Bỏ Qua

1. Lợi ích của việc cho trẻ làm quen tiếng Anh từ sớm

Tiếp xúc và làm quen với tiếng Anh từ nhỏ sẽ mang lại cho bé cảm giác thoải mái hơn khi học tiếng Anh sau này. Đối với bé 3 tuổi sẽ rất khó để bé vừa nghe truyện vừa học. Mỗi tối ba mẹ có thể đọc truyện tranh tiếng Anh cho bé 3 tuổi hoặc mở truyện dạng audio cho bé nghe, vừa chỉ vào hình ảnh vừa giải thích cho bé hiểu. Hãy cho bé nghe và học đều đặn, sau một thời gian bé sẽ dần dần tiếp thu và làm quen với tiếng Anh một cách hiệu quả.

Bố mẹ có thể dễ dàng tạo cho con một môi trường học tiếng Anh tại nhà ngay từ nhỏ bằng cách dùng tiếng Anh thường xuyên giữa các thành viên trong gia đình với nhau và thông qua Internet. Sử dụng truyện cũng như nhạc luôn là phương thức tiếp cận tốt nhất với trẻ nhỏ. Dần dần bé sẽ biết bắt chước và học được những cách trả lời, giao tiếp tiếng Anh rành mạch hơn.

2. Cách cho bé 3 tuổi tiếp thu tiếng Anh từ những quyển truyện tiếng Anh thú vị

3. Những quyển truyện tiếng Anh cho bé 3 tuổi được yêu thích nhất

The baby was lying on her back. A blue bird flew in through the window. The blue bird had blue eyes. It sat on the baby’s crib. The bird had a bell around its neck. The bell rang. The baby smiled. The baby reached for the bell. The bird shook its head. The bell fell off the bird’s neck. It fell next to the baby. The baby picked up the bell. The baby rang the bell. Another blue bird flew in through the window. This blue bird also had blue eyes. The baby had brown eyes. The birds looked at the baby. The baby looked at the birds. The baby rang the bell again. Both birds flew away. The baby started to cry. His mama came into the room. The baby smiled. Mama saw the bell. She asked the baby where the bell came from. The baby pointed at the window.

The baby bear followed his mama. Mama bear walked through the woods. She was looking for berries to eat. She found some black berries. She started eating them. The baby started eating them, too. They ate all the berries. Baby bear was full. Mama bear was still hungry. She started walking again. She wanted to find more berries to eat. Baby bear lay down. He was full. He wanted to take a nap. But mama bear came back. She growled at baby bear. He understood mama’s growl. When mama growled, he obeyed. He got up and followed his mama. Someday he would take a nap after a meal. A squirrel ran up a tree with a nut. It dropped the nut and ran back down to the ground. It picked up the nut and looked at baby bear. Then it ran back up the tree. Baby bear did not like nuts. They were too hard to open.

Tom was seven years old, and he was going to school soon. He was a good boy, but he didn’t like to get up early. He slept until nine or ten o’clock in the morning.

His mother didn’t want Tom to be late for school. So she bought him an alarm clock. She said to Tom, “You must get up when you hear the clock ring.” After that, Tom got up when he heard the clock ring at six thirty every morning.

One day, the clock didn’t work. Tom didn’t get up at six thirty. It was time for breakfast and she went to wake him up. Tom said to his mother, “I woke up very early.” “Then why didn’t you get up?” Mother was angry. “You told me that I must get up when I heard the clock ring. So I’m still waiting for the bell.

I got home at six in the evening, “Are you tired, Ted?” my wife asked. “No,” I answered, “but I’m hungry.” “Dinner will be ready in haự an hour.” she said. “Did you catch your train this morning?” she asked again. “No, I didn’t. I ran all the way to the station and got there at four minutes past nine.” “Which train did you catch?” she asked. ‘The nine fifteen.” “What time did you get to the office?” “At ten o’clock.” “At ten o’clock?” my wife shouted, “Wasn’t the boss angry?” “No, he wasn’t at the office.” I said, “He got there at ten thirty. He didn’t catch the train, either.”

A lot of boys and girls in western countries are wearing the same kind of clothes, and many of them have long hair, so it is often difficult to tell whether they are boys or girls.

One day an old man went for a walk in a park. When he was tired, he sat on a chair near the river. A child was standing on the other side of the river. “Oh!” The old man said to the person next to him on the chair, “Do you see that child with long hair? Is it a boy or a girl?”. “A girl,” said the person, “she is my daughter.” “Oh, I am sorry. I didn’t know that you were her mother.” “I am not her mother,” said the person, “I am her father.”

One afternoon, I went to a shop to buy some ink. There was only one young shop assistant in it. He was reading a book. “I want to buy a bottle of ink,” I said. There was no answer. He was still going on reading his book. Then I asked again. He stood up and gave me a bottle of ink. When I was out of the shop, I found the change he gave me was too much. So I went back to the shop. The man pulled a long face when he saw me again.

“Now, what do you want to buy?” he said angrily. “Nothing,” I said, “you gave me too much change just now. I want to give you back the money.” “Ah, ah, thank you,” the man said with a red-face.

Last week I went out to have lunch with my friend, George. George is very fat. He likes good food and eats a lot of it. We sat at a big table in the restaurant. After a big meal we had some cakes and drank a few cups of coffee. “We must go now, George.” I said. “We have been here for more than three hours. It’s four thirty.”

“What do you mean?” I asked George in surprise, “We can’t leave now. It’s nearly time for supper.”

An old lady opens her window and Iooks out of it. The sun shines brightly. There is a young man in the garden in front of her house. The old lady looks at him and says, “He is cutting grass for me!”

She goes out into the garden and says to the young man, “Why are you cutting grass for me, young man?”

The young man says, “Today’s my holiday. You ‘re old and live alone. I want to do something for you.”

“It’s so kind of you, my boy,” says the old lady. “Come into my house and have a cup of tea.”

“OK ” answers the young man, “but I must finish the work first.” When the old lady goes out into the garden an hour later, the young man is not there. The garden looks clean and tidy.

“What a nice young man!” says the old lady.

Billy and Bobby were small boys. They were brothers, and they often fight with each other. Last Saturday their mother said to them, ‘I’m going to cook our lunch now. Go out and play in the garden… and be good.”

“Yes, Mummy,” the two boys answered and they went out. They played for half an hour, and then Billy ran into the kitchen. “Mummy,” he said, “Bobby’s broken a window in Mrs Allen’s house.” Mrs Allen was one of their neighbors.

“He’s a bad boy,” his mother said, “How did he break it?”

“I threw a stone at him,” Billy answered, “and he quickly moved down!

Today is New Year’s Day. In the morning, Kerry, a little mouse and her mother are going to grandmother’s. She is very happy because she is wearing nice clothes. “Good morning, Kerry,” a little rabbit sees them, “you look pretty today.” ‘Thank you.” “But, look at your beautiful tail.” says the rabbit, ”It is touching the ground.” “Oh, my god.” says Kerry and she carries her long tail with hands. Then there comes a dog with a big balloon. “Why do you carry your tail, Kerry?” asks the dog. “Because it touches the ground. It will be dirty.” “Oh, don’t worry. I can help you.” Then the dog ties a big balloon on Keny’s tail. “That’s OK.” says the dog, “Your tail won’t touch the ground again.”

The tree was full of red apples. The farmer was riding his brown horse. He stopped under the tree. He reached out and picked an apple off a branch. He bit into the raw apple. He enjoyed the apple. His horse turned its head to look at him. The farmer picked another apple off the tree. He gave it to the horse. The horse ate the raw apple. The horse enjoyed the apple. The farmer put a dozen apples into a bag. He rode the horse back home. He put the horse in the barn. He walked into his house. The cat rubbed up against his leg. He gave the cat a bowl of warm milk. He sat down on the sofa. He opened a book to read. His wife came home. She cooked the raw apples. She made an apple pie. They ate bread and hot soup for dinner. They enjoyed the bread and soup. They had hot apple pie for dessert. They both enjoyed the apple pie.

He and his brother slept in a bunk bed. He had the bottom bunk. His brother had the top bunk. The top bunk had a guard rail. The rail kept the sleeper safe. His brother didn’t like the rail. He always left it down. One time his brother fell out of the top bunk. He hit the carpet and woke up. He said, “Ouch!” Then he climbed back into the top bunk. When he woke up the next day, his back was sore. Mom took him to see the doctor. The doctor examined him. The doctor said he was okay. He said to keep the guard rail up. His brother said he would do that. That night his brother climbed into the top bunk again. He left the guard rail down. He said the guard rail was like jail. He didn’t want to feel like he was in jail. He fell asleep. Then he fell out of the top bunk again.

It is December. That means it is Christmas time. Christmas time means Santa Claus is coming. Sara and Billy love Christmas. They love Santa Claus. They love the gifts from Santa. Last year they got nice gifts. Sara got a teddy bear and a rubber duck. Billy got a green boat and a rubber duck. The rubber ducks float. When Sara takes a bath, her pink duck floats in the water. When Billy takes a bath, his blue duck floats in the water. One time Billy put a goldfish into the tub. It swam for a while. Then it died. He buried it in the backyard. He was sad. This year Sara and Billy want bicycles. Sara wants a red bike. Billy wants a blue bike. Mama said she would talk to daddy. Sara asked mama, “Why don’t you talk to Santa?” Mama said, “That’s a good idea. When daddy comes home, he and I will talk to Santa.”

January 7 is Benny’s birthday. He will be eight years old. He is in the third grade. He goes to Park Elementary School. An elementary school is for kids. It is only one mile away. He walks to school. It only takes 20 minutes. When it rains, he wears a raincoat. He used to take an umbrella. But he lost the umbrella. His mother gave him another umbrella. He broke that one. His mom said, “You and umbrellas don’t get along.” For his eighth birthday, Benny wants a bicycle. He can ride the bike to school. After school he can ride with his friends. He can ride the bike to the swimming pool. He can ride the bike to the library. His mom and dad took him to the bike store. They asked him to look at the bikes. He looked at all the bikes. He chose a red bike. He showed his parents. Dad said it cost too much. He told Benny to choose another bike. Benny chose a blue bike. Dad said the blue bike was the right price.

Mama was in the garden. “What are you doing?” Johnny asked. She said she was planting roses. Roses are flowers. They are very pretty. They are usually red. Roses have thorns. His mama said, “Thorns will stick you. Be careful around thorns.” Johnny went to the front yard. His dog Rex was waiting for him. Johnny picked up a stick and threw it. Rex chased the stick. He brought the stick back. Johnny ran around the house. Rex chased him. Johnny ran through the garden. Rex ran through the garden. Mom yelled at Johnny and Rex. She told them to play somewhere else. She told them to stay out of the garden. Johnny apologized to his mom. He went to the garage and got his bike. He went for a bike ride. Rex ran next to the bike.

The mailman put the mail in the mailbox. Dad went outside. He said hello to the mailman. The mailman said hello. Dad opened the mailbox and took out a magazine and two letters. One letter was from his sister. The other letter was from his brother. The magazine was for his wife. It was a garden magazine. His wife liked to work in the garden. She grew flowers and vegetables in the garden. Dad went back into the house. He opened both letters. His sister invited him to a birthday party. His brother invited him to a wedding. Dad enjoyed reading the letters. He enjoyed getting the invitations. He picked up the phone. He left a message for his sister. He would come to the birthday party. He also called his brother. He said he would come to the wedding.

The two brothers loved each other. But sometimes they argued with each other. Sometimes they yelled at each other. Sometimes they pushed each other. Sometimes they hit each other. Sometimes they got into a fight with each other. Bobby was the older brother. Billy was the younger brother. Bobby was older than Billy. Billy was younger than Bobby. Bobby climbed into a tree. His kite was in the tree. He could not reach his kite. He fell out of the tree. Billy laughed. He laughed when he saw Bobby fall to the ground. Bobby was not hurt. But he was angry. “Why are you laughing?” he asked Billy. “That was funny!” Billy said. Bobby said it wasn’t funny. Billy said it was funny. Bobby pushed Billy. Billy pushed Bobby. Bobby punched Billy in the stomach. Billy punched Bobby in the stomach. They put their arms around each other. They wrestled on the ground. They rolled around and around. Their mom came outside. “What are you two doing?” she asked. She separated them. She said, “You shouldn’t hit each other. That’s not nice. Wait till your father gets home.” She sent them to their rooms.

The children were hungry. They looked out the window. Where was their mother? She walked into the house. The children ran over to her. “Mama, we’re so hungry,” they both said. She said lunch was coming. She walked into the kitchen. She opened a can of chicken soup. She poured the soup into a pot. She added water. She put the pot on the stove. She made two peanut butter and jelly sandwiches. She sliced an apple. The soup was hot. She poured it into two bowls. She put the sandwiches on two plates. She put apple slices on each plate. She put the bowls and plates on the table. The children ran to the table. “Thank you, mommy!” they said. Then they started eating. The cat and the dog watched them eat.

I am an adult. I’m not a kid. I’m a grown-up. I need some money. I have no food. I am hungry. I am not thirsty, because water is everywhere. But water has no taste. I want to drink a soda. I want to drink milk. I want to drink coffee. I want to work. Nobody will hire me. Nobody is hiring anybody. Companies are firing people. Companies are laying off people. Everyone is looking for a job. I cannot pay my rent. I will have to live in my car. I don’t want to live in my car. My car has no bed. Everyone should live in a house or an apartment. Many people don’t have a car. They live on the street. A street has no bed. Nobody should live on the street. I don’t know what to do. I don’t know where to go. Maybe I will go to church. Maybe I will find help there.

She is young. Her shoes are old. She wears them to work. She goes to work five days a week. She loves her work. She is a waitress. She works at a restaurant. The restaurant is near her home. She walks to the restaurant. She stands up all day long. She is young and strong. But her shoes are not. They are old. She saw an ad in the paper. All shoes were on sale at the shoe store. She walked into the store. She looked around. She saw some black shoes. They looked good. She tried them on. They were very comfortable. They felt good. They were only $25. She paid cash. She wore them home. She felt good. She was ready for work the next day.

I am lonely. I am always by myself. I meet people every day. I smile at them. I say hello. I am nice to them. I want to have a friend. But I have no friends. What is wrong with me? I am polite. I am friendly. I am nice. I am kind. Why don’t people like me? All I want is one friend. Everyone has one friend. I always see people with their friends. They laugh with each other. They have fun with each other. They do things with each other. What about me? I am by myself. I watch TV by myself. I go to movies by myself. I go to restaurants by myself. I go to the park by myself. I told my mother that I am lonely. She said it is my fault. “Why?” I asked. She said, “Because you never ask anyone to be with you.” My mom is right. I never ask people to be with me. I am afraid they will say no.

Grimm Jacob và Wilhelm là 2 anh em người Đức và đồng thời là tác giả của quyển truyện “Truyện cố nhà Grimm”. Quyển truyện có hơn 200 truyện cổ tích chọn lọc, trong đó có những cái tên kinh điển như: Cô bé lọ lem, Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, cô bé quàng khăn đỏ, Công chúa ngủ trong rừng, Bảy con quạ, Ông lão đánh cá và bà vợ, Con ngỗng vàng, Hansel và Gretel….

Tác giả người Anh có tên Charles Lutwidge Dodgson đã viết quyển truyện “Alice in Wonderland” kể về cuộc phiêu lưu của cô bé Alice chui qua một cái hang và lạc vào xứ sở thần tiên chứa đầy những điều kỳ lạ và lý thú.

Quảng Trị Mai Linhnhững Bài Thơ Hay Về Quảng Trị 2014 Mới Nhất Không Thể Bỏ Lỡ

Mời bạn về thăm Quảng Trị tôi Hiền Lương xanh thẳm một chiếc nôi Ghi lòng gan dạ, lời chung thủy Xưa cắt hai ngả giờ một nơi

Bạn ơi ! Hãy về thăm quê tôi Cồn Tiên, Dốc Miếu lửa rực trời Chiến tranh thiêu rụi từng ngọn cỏ Giờ đỏ tươi màu, xanh nơi nơi

Thạch Hãn anh hùng đó bạn ơi Trong lòng sông nước nghĩa đầy vơi Các anh nằm xuống đời con trẻ Đất nước yên bình lệ tuôn rơi

Vĩnh Mốc địa đạo gần biển khơi Đón bao đoàn khách đến thăm chơi Sáng ngời tình nghĩa người với đất Ngôi nhà oanh liệt tránh đạn rơi

Bạn ơi ! Xin bạn chớ hợt hời Thành Cổ hiên ngang đẹp cho đời Tám mốt ngày đêm thêm nước mắt Xương máu xây thành nay dạo chơi

Nếu bạn về đây ghé những nơi Anh hùng liệt sỹ ấm quê tôi Trường Sơn, Đường Chín khắc trong dạ Ai lạ, ai quen cũng một nơi

Dạo bước về với chốn thảnh thơi Cửa Tùng, Cửa Việt đẹp tuyệt vời Bạn vượt biển xa ra Cồn Cỏ Đảo nhỏ quê mình chốn nghĩ ngơi…

Từ trên núi đẹp xuống biển khơi Đậm nghĩa anh hùng Quảng Trị tôi Bạn ơi ! Nhớ về thăm Quảng Trị Hương vị ngọt ngào mãi không vơi !

(Quảng Trị trong tôi – Lê Thị Xuân)

Những bài thơ hay về Quảng Trị mới nhất – 2

Anh sẽ về Quảng Trị quê ta Dẫu không phải sinh ra từ đó Tuổi hai mươi đã một thời gian khó Cảnh đói, nghèo, đạn nổ bom rơi

Nhớ quê mình anh sẽ phải về thôi Nhớ biển xanh, nhớ con thuyền, bến cá Nhớ cánh buồm xa khơi lộng gió Nhớ bạt ngàn cát trắng, dương xanh

Em có về Quảng Trị cùng anh Đến Vĩnh Linh tiêu chè xanh bát ngát Ra Cửa Tùng sẽ cùng nhau tắm mát Ngắm chiếc cầu mới bắc qua sông

Đến nơi này em thấy có tuyệt không Cảng Cửa Việt xưa nhấn chìm tàu Mĩ Mà hôm nay đông vui như thành thị Bãi tắm dài san sát những HoTel

Anh sẽ về Quảng Trị cùng em Qua Triệu Phong ghé vào thăm Thành Cổ Thắp nén nhang cho người nằm dưới cỏ Đứng lặng nhìn, nước mắt ngỡ trời mưa

Thạch Hãn giờ dòng chảy vẫn như xưa Hỏi bạn tôi có còn nguyên đáy nước Thả nến, thả hoa có ai nhận được Vết đạn bom thù nhức nhối con tim

Về Đông Hà, đến thị trấn Gio Linh Ngẫm tương lai dáng đi thành phố mới Cầu Hiền Lương bốn mùa nghe gió thổi Vẫn thì thầm lời sóng gọi bên tai

Anh sẽ về Quảng Trị cùng em Ăn mắm ruốc, nấu cơm khoai lẫn đỗ Biển và cát ngàn đời nay còn đó Khắc ghi chiến tích những ngày đã qua Một vùng thắm sắc cỏ hoa Vượt qua gian khổ, quê nhà đổi thay.

Dòng sông trong vắt nơi đây Bao hồn liệt sĩ những ngày chưa xa “Mùa hè đỏ lửa” đi qua Tên “Thành Cổ” hát bài ca “Thành Đồng” Nghẹn ngào vục nước dòng sông Nghe như máu chảy ròng ròng kẽ tay!

Nhẹ chân Thành Cổ hôm nay Xa quê mình Quảng Trị Mà triền miên Thao thức nỗi nhớ quê…

Mảnh đất nghèo bên nớ bên ni Ru các anh.. vỗ về… yên giấc ngủ Thạch Hãn, Cổ Thành 81 ngày đêm lửa đỏ Ai ngang qua không ngả mũ cúi đầu…

Đã qua rồi… Anh ở bên ni Hiền Lương đêm mong ngày đợi Em ở bên tê Bến Hải ngày đợi đêm trông Hai ta chung tắm một dòng Nước sông kia mát rượi … đôi lòng nóng ran…

Tháng 7 sẽ nhiều hơn các đoàn đến thăm Về nghĩa trang Trường Sơn, Cổ thành Quảng Trị Thắp nén hương thơm viếng các anh hùng, liệt sĩ Gạt nước mắt vào trong để nhìn kỹ những dòng tên…

Ơi quê mình chẳng thể nào quên Đất thép Vĩnh Linh … mẹ nuôi con trong lòng đất Bát nước chè xanh nặng tình người chân chất Quảng Trị mình giàu nhất những nghĩa trang…

“Có nơi mô như ở quê mình Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ” Tên núi tên sông , đồi cây, ngọn cỏ Máu các chị các anh nhuộm đỏ đất này

Trời vẫn xanh cao, đất vẫn dày Sống mặt tiền, chết cũng mặt tiền đấy Hãy dâng lên… những bông hoa vừa hái Và nghĩ nhiều đến nấm mộ vô danh..!

(Tháng 7 Quê mình – Thanh Bình)

Chùm thơ vui hay nhất về Quảng Trị – 5

LỜI QUÊ Tác giả: Hồ Vi

Mấy bửa ni rồi trời thiếu nắng Chừng chưa bưa lụt nước còn cao Khi hôm bộ đội hành quân tới Trấn thủ dầm phơi chật cả sào Mạ mi đem dủi ra ngoài rọng Kiếm ít đam cua ít của đồng Thêm đôi ba miếng anh em đỡ Của nhà quê kiểng buổi thu đông

Bớ anh nội vụ khoan đi chợ Xa ngái đàng trơn bấm cực chân Xuồng bên chị Mót buôn tơi nón Anh nhảy mà đi được đỡ chừng

Thương anh nỏ có, cầu anh mạnh Anh nện thằng Tây bể sọ dừa Thương anh cơ khổ mà nghèo quá Áo rơm lót ổ lạnh lùng khuya

CÓ BUI KHÔÔNG? Tác giả: Văn Quang

Khoeng tay, tréo cẳng, ả dòm ôông Mặt mụi tra khằng nỏ chộ dôông Tắn cắm sích mui còn méo miẹng Ròi bu ngá trôốc lại quào môông Bẻ bù lọi cuống hư diều trấy Dổ má đích cơn ngoẻo bộn vôồng Mệ mắng, de neng cười hả hả Eng coi dư ả có bui khôông?

THƠ GIỌNG QUẢNG TRỊ

Tác giả: Văn Viết Đế (Họa lại bài thơ vui tiếng Quảng Trị của ông Hoàng Hữu Nhất Nguyên) Phận tui xui rủi lấy lầm ôông Biết rứa chẳng thèm cấy với dôông Ăn uống nỏ hề cơm thịt cá Áo quần vài bộ vá vai môông Dà cựa mọt ăn kêu cọt kẹt Ngoài cươi mối dũi chạy từng vôồng Sòn sòn năm một con chục đứa Cực rứa trời cao có thấu khôông?

THƠ VUI GIỌNG QUẢNG TRỊ

Tác giả: Phan Văn Lộc (Họa lại bài thơ vui tiếng Quảng Trị của ông Hoàng Hữu Nhất Nguyên)

Môốc trọ hết rồi ơi mấy ôông Răng còn cấy cấy với dôông dôông Thịt thà lép kép mồm som sém Neeng cỏ lung lay nỏ dám môông Ngá mẹng xúm chắc moi bớ hớ Coi chừng má bị chảy thành vôồng Mấy o Hoàng NGuyễn về tra tội Thì cứ một mạch nói nói khôông

TIẾNG QUÊ Tác giả: Xuân Yên

“Eng đi mô rứa” tiếng quê sơ “Ngoài nớ, trong ni” – chẳng bỏ “mô” Khi gặp tiếng chào nghe mát rọt Lúc cười giọng nói thoảng hương thơ! Vầng trăng Quảng Trị thời vang bóng Bằng hữu Sài Thành dạ ngóng thư Ô – Rí hai châu ngời sử sách Đậm tình luân lý thuở hoang sơ.

RĂNG NỎ VỀ QUẢNG TRỊ Tác giả: Võ Mẹo

Eng nhớ về thăm mấy đứa ni Tàu xe cũng dễ, khó khăn chi Bon bon mấy chốc mơ màng ngủ Dừng lại dăm lần tiếp tục đi Dà cửa đầu đây nóc đỏ thắm Roọng vườn bát ngát ló xanh rì Bạn bè xa ngái về thăm lại

Truyện Cười Dân Gian: Sợ Vỡ Mật.

Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh, một người khạc ra đờm đỏ, một người khạc ra đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy chạy chữa. Thầy bảo: – Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa. Nên về mà lo hậu sự đi thôi. Cả hai cùng hỏi thầy: – Sao đờm xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế? Thầy nói: – Ðờm đỏ tự phổi ra, họa còn có phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế nào cho lành được.

Bao giờ mình mới được đi nhậu cùng với anh em.

Lo lắng cho sức khỏe của chồng, sếp bà hỏi sếp ông:

– Tôi để ý thấy dạo này thần sắc của ông kém quá. Chắc ở cơ quan sắp có chuyện gì hệ trọng diễn ra phải không?

Sếp ông lo lắng:

– Tuần tới sẽ có đoàn thanh tra cấp cao xuống cơ quan tôi kiểm tra tất cả văn bằng, chứng chỉ của toàn thể cán bộ. Ở cơ quan tôi hầu như ai cũng có ít nhất một văn bằng hoặc chứng chỉ giả. Bà biết tôi có tới… năm bảy cái. Họ mà lần ra là chết chắc.

Sếp bà nghe xong nở nụ cười bí hiểm:

– Tôi nghĩ ra một giải pháp, vừa giúp ông đường hoàng thoát hiểm, vừa nở mày nở mặt với thiên hạ.

Sếp ông nửa tin nửa ngờ hỏi:

– Ý của bà ra sao?

– Ông gấp rút đăng tin “Mất giấy tờ” trên các đài truyền hình, truyền thanh, cơ quan báo chí khắp cả nước. Đại khái như thế này: “Vào lúc… giờ… ngày… tháng… năm… Trên đường đi từ… đến… Tôi có đánh rơi một chiếc ví. Bên trong có các loại giấy tờ như sau: Một bằng Tiến sĩ, một bằng Cao cấp chính trị, một chứng chỉ C Anh ngữ… Ai nhặt được vui lòng liên hệ…”. Như thế ông vừa có cớ hợp pháp để khỏi bị thanh tra, đồng thời khiến nhiều người thán phục về bộ sưu tập bằng cấp, chứng chỉ thuộc dạng khủng của ông.

Sếp ông nghe xong vỗ đùi bôm bốp, giọng hân hoan:

– Diệu kế! Bà đúng là sáng suốt.

Mình nên chọn cái nào bây giờ nhỉ?

Bạn đang đọc nội dung bài viết Cùng Xem Qua Những Truyện Cười Dân Gian Thú Vị Không Thể Bỏ Lỡ trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!