Đề Xuất 2/2023 # Có Một Nước Nga Yên Bình Đẹp Như Trong Cổ Tích # Top 2 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Có Một Nước Nga Yên Bình Đẹp Như Trong Cổ Tích # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Có Một Nước Nga Yên Bình Đẹp Như Trong Cổ Tích mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Những ngày ở cấp trung học phổ thông, tôi học ngoại ngữ môn tiếng Nga. Thời đó trường lớp ở quê tôi nghèo lắm! Cả lớp chỉ có được vài cuốn sách để học và đó là những cuốn sách tiếng Nga quyển 1, 2, 3 bìa cứng in hình màu sắc nét thật đẹp được tụi nhỏ chúng tôi chuyền tay nhau học thì ít mà ngắm nhìn mê tít mắt.

Rồi cùng với những tạp chí mà tôi hay gọi là báo Liên Xô, mẹ tôi mua về nhà để dán vào phên nhà cũng toàn hình nước Nga xinh đẹp và thi thoảng những bản nhạc Nga êm dịu vang lên từ cái radio của ngoại như Đôi Bờ, Kachiusa… đâu đó vang lên vô hình chung đã tạo nên trong tâm trí tôi hình ảnh của một nước Nga xinh đẹp, hiền hòa & đậm chất thơ…

Nước Nga thường gắn với những hình ảnh nên thơ, yên bình và đẹp bình dị trong tâm tưởng nhiều người Việt Nam

Nước Nga thơ mộng xinh đẹp của những tưởng tượng ngày trẻ nhỏ đã biến thành hiện thực và hiện ra trong mắt tôi vào một chiều ngày hè tháng Bảy. Thành phố Saint Petersburg đón tôi bằng cơn mưa như trút nước bất chợt giữa chiều hè. Dù là ngày hè nhưng xứ này vẫn se lạnh, cái lạnh đối với người bản xứ chỉ là “mát mẻ thôi” nhưng với kẻ đến từ miền nhiệt đới như tôi thì phải khoác thêm áo ấm mới chịu nổi. Và mở ra trước mắt, một Sait Petersburg xanh mướt uốn lượn bên dòng Neva vừa cổ kính vừa thơ mộng gây cảm tình cho tôi từ ngay bước chân đầu đến xứ sở bạch dương này.

Tôi đón buổi sáng đầu tiên ngập nắng vàng ở thành phố xinh đẹp một thời mang tên Lê-Nin với món bánh mì đen và phô mai truyền thống của người Nga, cùng tách trà đen nóng thơm lừng. Ấn tượng về một nước Nga hiền hòa thân thiện bắt đầu từ nụ cười, từ thái độ của những con người tôi gặp ở Saint Petersburg làm cho tôi cảm tình với nơi này kinh khủng. Trước khi theo tàu Esenin theo dòng Volga đi Mạc Tư Khoa, tôi có vài ngày loanh quanh Saint Petersburg và những thành phố nhỏ quanh đó để thăm thú một số nơi được gọi là “phải đến” ở vùng này.

Nhờ cô bạn người Nga xinh đẹp giỏi tiếng Anh, tiếng Việt – Liudmila mà những ngày nơi đây tôi chẳng hề gặp chút trở ngại nào khi giao tiếp đi lại. Ở Nga tất cả bảng hiệu, chỉ dẫn đều sử dụng tiếng Nga, rất hiếm nơi có tiếng Anh và người dân ở đây cũng rất lười giao tiếp bằng tiếng Anh nên có thể nói đi bụi ở Nga dân ba-lô sẽ gặp ít nhiều khó khăn và dễ gây mất thời gian bởi vấn đề này. Saint Peterburg khá đẹp, nét đẹp vừa hiện đại vừa cổ kính, vừa nhộn nhịp vừa yên ả… nơi đây có tất cả mọi thứ như những thành phố ở Tây Âu. Cũng cung điện to bự, bảo tàng hoành tráng, nhà thờ nguy nga, kênh rạch nối quanh, phố đi bộ thoáng đẹp, hàng quán café xôn xao, trung tâm mua sắm nhộn nhịp tân thời… nhưng có lẽ thứ tôi thích nhất ở đây là những công viên to lớn ngập màu xanh của cây cỏ, đan xen bởi những vườn hoa những con đường mòn dài hun hút hay những hồ nước trong veo tĩnh yên như tờ.

Theo tôi, người Nga quả là may mắn khi được sống trong một đất nước mà đi đâu cũng đầy cây xanh ngút ngàn, họ đang sống trong một không gian xanh ngắt trong lành chỉ cách nơi ở có vài bước chân. Saint Petersburg thu hút du khách bằng những cung điện mùa đông mùa hè nguy nga, những nhà thờ uy nguy xinh đẹp và với tôi là những công viên xanh mát rợp bóng cây đầy mê hoặc mà tôi sải bước hoài không chán.

Nhưng nước Nga thật sự để tôi yêu đắm đuối, chết ngẩn ngơ đó là những ngày theo tàu Esenin đi từ Saint Petersburg đến Moscow. Lần đầu tiên tôi có chuyến đi trên sông dài và sung sướng như vậy. Đó là những ngày tôi được ngắm nhìn bao nhiêu cảnh đẹp hai bên sông của hàng trình mười mấy ngày qua mấy con sông hiền hoà, những hồ nước mênh mông như biển và những con kênh đào to bự ngỡ như sông cứ tiếp nối nhau và hơn hết là không phải vác ba lô lên xe xuống tàu check in, check out khách sạn mà được ở nguyên một chỗ với dịch vụ chu đáo, tiện nghi thoải mái không ngờ.

Nếu đi bụi theo đường bộ có lẽ tôi chẳng thể nào ngắm được những ngôi làng xinh đẹp ẩn mình bên cánh rừng bạch dương xanh ngắt, những cù lao trên sông với những ngôi nhà thờ cổ đẹp như trong truyện cổ tích của những ngày ấu thơ. Suốt hành trình tôi đi, ấn tượng về một nước Nga thân thiện hiền hoà rõ nhất là khi ghé qua những thị trấn nho nhỏ, những ngôi làng ven sông nơi tôi đã được gặp những người nông dân Nga hiền lành, sống yên bình trong những ngôi nhà ven sông giữa rừng, họ chào đón du khách bằng những nụ cười trong veo thật đôn hậu. Vẫn còn những cô gái xúng xính váy kiểu Nga nô đùa trên những chiếc xích đu, vẫn còn những chàng trai chạy xe ngựa trên những con đường quê thanh bình nơi miền quê yên vắng.

Nước Nga của tôi là những hình ảnh giản dị mộc mạc mà tôi đang thấy và cứ ngỡ như mình đang xem những bộ phim Nga của ngày tháng còn bé hôm nào. Nếu đi tàu trên biển chỉ có đại dương bao la xung quanh thì đi tàu trên sông biết bao nhiêu cảnh đẹp đổi thay qua từng vùng theo hành trình của tàu. Lúc thì những rừng dương ửng vàng dưới nắng mai soi bóng xuống dòng sông đẹp như tranh khó cưỡng… Lúc thì những ngôi nhà thờ vô cùng xinh đẹp e ấp giữa những tán cây xanh và bãi cỏ mướt mắt như trong bưu thiếp… Lúc thì những ngọn đồi nhấp nhô ôm mình theo bờ sông với những vạt hoa tím vàng trải dài như trong các bức hoạ… Lúc thì cảnh hoàng hôn chiều tím hồng phía chán trời bên rừng bạch dương ôi lãng mạn làm sao. Hành trình của tàu Esenin cứ vậy mà đi qua biết bao địa danh trải dài theo cung đường thuỷ từ Saint Petersburg đi Moscow và ngược lại. Ấn tượng nhất trong tôi có lẽ là cảnh tàu vào những âu thuyền để nước bơm vào hoặc rút ra nhằm cho tàu đi vào khúc sông cao hơn hoặc thấp hơn lần đầu tôi được nhìn tận mắt.

Chứng kiến đêm trắng ở nước Nga có lẽ là trải nghiệm ấn tượng không thể nào quên khi suốt cả hai bốn tiếng đồng hồ trong ngày chẳng thấy chút bóng đêm nào bao phủ… Khi mà đến nữa đêm mới thấy được ánh hoàng hôn ở xa xa phía chân trời rồi sau đó trời cứ như chiều suốt đến hôm sau khi nắng vàng rực ươm lên. Nước Nga rộng lớn, nước Nga xanh ngắt những cánh rừng bạch dương, những dòng sông những ao hồ dài to nhất nhì Âu Châu cứ lần lượt hiện ra trong mắt tôi theo những ngày trên tàu Esenin ngoạn du không biết chán mắt. Tôi đã đắm mình trong cái lạnh se se ngày hè ở làng Mandrogi, men theo những con đường mòn giữa những tán thông xanh để tận hưởng không khí bình yên của một ngôi làng thật Nga xinh đẹp & còn giữ lại những nét Nga xưa trong phim trong truyện. Tôi đã lang thang không biết mỏi chân để hít hà cái lạnh bỗng ùa đến giữa hè ở đảo Kizhi – nơi tôi thích nhất trong những ngày ở Nga mà tôi sẽ dành để viết riêng cho nơi đây ở một bài riêng…

Những nơi tôi đi qua trong chuyến đi cùng tàu Esenin đều có những nét riêng thú vị. Mỗi vùng mỗi vẻ, mỗi trải nghiệm khác nhau cứ thế mà đan xen suốt chuyến đi khiến bản thân không chút nhàm chán… Cộng thêm những hoạt động thú vị trên tàu như thử tô màu búp bê matryoshka Nga, học hát những bài hát phổ biến của Nga hay học nhảy các điệu nhảy dân gian Nga… làm cho khách trên tàu ai cũng khoái chí, cùng với sở thích phong cảnh thiên nhiên, thích được thưởng thức không gian yên bình không xô bồ của phố thị của cá nhân tôi nên chuyến đi đã làm tôi thêm ghiền & mê mẩn quá trời đất, để rồi khi tàu cập Mạc Tư Khoa kết thúc hành trình lại chẳng muốn rời bởi phố thị nhà cửa, xe cộ, siêu thị hàng quán xôn xao kia chẳng phải là nơi tôi muốn đến thăm chơi.

Đã quen với cái yên ả trên sông, với màu xanh ngút ngàn của những cánh rừng, với cái hiền hoà thân thương của những vùng quê tôi đã ghé qua cho nên dù Mạc Tư Khoa có hiện đại với những toà nhà cao, những công trình đồ sộ, những hàng quán hay shopping malls hiện đại, những nhà thờ to bự xanh đỏ vàng lộng lẫy hay một quảng trường Đỏ cùng điện Kremlin ngập du khách, những nhà ga Metro đẹp như cung điện với các lối kiến trúc khác nhau… vẫn không thể làm tôi “fall in love” được bởi những gì ở những vùng quê dung dị hiền hoà kia đã chiếm trọn trái tim tôi mất rồi.

Trở về từ nước Nga nhưng ký ức về những ngày lênh đênh trên sông cùng những “con người lạ bỗng hoá thân quen” từ lúc nào không rõ trên tàu Esenin khó mà phai nhạt. Những vạt nắng vàng bên sông trãi dài theo những tán rừng nơi ấy, những con đường giữa những hàng cây xanh biết tôi đứng tần ngần ngắm mà ước mơ được quay lại vào ngày thu, những nụ cười hiền hậu của các bạn Nga tôi gặp, những giai điệu Nga của kachiusa, chiều Mát Xơ Cơ Va hay Đôi bờ… đâu đó cứ vẳng bên tai dịu êm như ru mình vào kỷ niệm của những ngày trên dòng Volga huyền thoại. Những trải nghiệm thú vị bên những người bạn mới biết nhau lần đầu dù là người Việt, người Nga hay người Anh trên tàu Esenin đều đã thân quen như người của một nhà… Nhớ lắm những nụ cười, những khuôn mặt, cùng những phút giây vui đùa tíu tít bên nhau cùng ăn uống, cùng trầm trồ ngắm cảnh, cùng nhảy múa ca hát vui nhộn quên tất cả cuộc sống nhọc phiền… Rồi tháng ngày sẽ trôi đi, mọi thứ có thể sẽ thay đổi theo thời gian nhưng có lẽ ký ức về nước Nga của những ngày hè trên tàu Esenin sẽ còn vương vấn mãi trong tôi.

Có Một Mộc Châu Như Thế…

Trong tim của một người yêu xê dịch, luôn có một Mộc Châu rất đẹp, rất dịu dàng, rất thơ, rất biết cách quyến rũ tâm hồn bởi vẻ nhẹ nhàng mà thanh khiết…

Mận trắng cùng hoa cải tạo nên cảnh sắc mê hoặc lòng người

Với những người yêu du lịch, nhắc đến Mộc Châu là nhắc đến những đồi chè trái tim, thác Dải Yếm, rừng thông Bản Áng, Động Sơn Mộc Hương… Trong tôi, Mộc Châu là đồi chè bạt ngàn mướt xanh, là trảng cỏ mơn mởn xuân thì, là những đứa trẻ mắt to tròn thơ ngây ríu rít, là một Mộc Châu mộc mạc yên bình trong những cành đào ngày Tết và cả những cung đường mùa Xuân trắng màu hoa mận… Với những “phượt thủ”, quốc lộ 6 là một cung đường mơ ước. Những chiếc xe máy rong ruổi lang thang, nổi bật trên nền trời xanh trong và con đường xanh cây cỏ là màu áo đỏ yêu thương, như trái tim nhiệt huyết đắm chìm vào khung cảnh nên thơ của núi rừng Tây Bắc.

Sắc trắng tinh khôi của hoa mận

Tôi còn nhớ lần đầu tiên ước hẹn cùng Mộc Châu là vào một ngày giáp Tết, trời không chiều lòng người, sương mù giăng kín, cái lạnh cóng với mưa phùn lất phất ngấm vào da thịt… Lúc đó, tôi và những bạn đồng hành chưa có kinh nghiệm, hành trang mang theo là sự sôi nổi của tuổi trẻ, một ba lô đầy thức ăn, và lớp áo ấm không xua hết được giá rét. Khoảnh khắc xe máy xuyên qua lớp mù đặc đoạn đèo Đá Trắng, xe này chỉ nhìn thấy đuôi xe kia, chúng tôi dường như đã rất thất vọng… nhưng sự ương bướng của tuổi trẻ đã thôi thúc chúng tôi đi đến cuối cung đường. Và cho đến khi những đường cong tuyệt đẹp của Mộc Châu hiện ra trước mắt… hai bên đường là những thân mận im lìm, trầm lắng, khẳng khiu… và hoa mận – Ôi là hoa mận trắng xóa khung trời! Đến tận bây giờ, khoảnh khắc rừng mận trắng xóa in trong lớp sương mờ huyền ảo vẫn đọng lại nguyên sơ trong tôi, vì đó cũng là lúc tôi nói tiếng yêu đầu với Mộc Châu, và bây giờ tình yêu vẫn tiếp diễn, như thế…

Những đứa trẻ hồn nhiên trên mảnh đất Mộc Châu

Tôi yêu những đứa trẻ ở đây, yêu cái cách chúng hồn nhiên cười đùa trên những chiếc xích đu tự tạo bên hiên nhà, yêu cách những người chị trẻ con khệ nệ bế ẵm nựng nịu em mình, yêu cách chúng bẽn lẽn đến bên chúng tôi, ngại ngùng giơ đôi bàn tay bé nhỏ xin quà bánh, yêu đôi mắt mở to, yêu bàn tay bé xíu vẫy vẫy… Khi nhìn vào chúng, chỉ thấy như quên hết những phức tạp, bon chen của cuộc sống đời thường. Mộc Châu đẹp bình dị trong mái nhà ở những làng bản xa, mà phải rất khó khăn chúng tôi mới có thể đi xe trên những con đường đất gập ghềnh để đến được, nhưng những điều nhận được khiến cho chúng tôi sẵn sàng đánh đổi mệt nhọc. Đó là những nếp nhà dựa lưng vào đá núi, là những gốc đào mận sum suê hoa lá đứng yên như canh giữ cho sự yên bình ấy, là khói bếp mang hương gỗ ngai ngái, những bộ trang phục sặc sỡ trên dây phơi, lợn gà cần mẫn sục sạo quanh sân nhà…bức tranh ấy sẽ không chỉ nhẹ nhàng đi qua tâm trí, mà mỗi lần nhớ về, đều cảm nhận được từ rung động trái tim. Mộc Châu như một cô gái mang nhiều nét hấp dẫn, và một trong những điểm đặc biệt nữ tính của cô ấy là những chiếc áo hoa. Không chỉ là hoa đào ấm trời Xuân, không chỉ là hoa mận trắng bảng lảng như mây trong sương mù, mà còn là những cánh đồng hoa cải, màu trắng tinh khiết của hoa, màu xanh mộc mạc của lá, trải dài không thấy điểm cuối, như nối liên với trời cao không gợn. Những biển hoa cải trắng này như đã trở thành “thương hiệu”, thành dấu ấn riêng của Mộc Châu, như là tam giác mạch son sắt của Hà Giang yêu dấu!

Thác Dải Yếm 

Cô gái Mộc Châu được mẹ thiên nhiên ưu ái ban cho “Dải Yếm” vô cùng mềm mại. Thác Dải Yếm (thác Nàng, thác Bản Vặt) cho chúng ta cảm nhận được sự cuốn hút qua những thác nước đổ xuống khi khoan thai, lúc mạnh dạn, như đang kể câu chuyện tự tình của nước non. Thác Dải Yếm đẹp nhất vào tháng 4 đến tháng 9 hàng năm, bởi lúc này lượng nước đổ về nhiều, toàn bộ thác là một màn nước trắng xóa, vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng. Nhìn từ xa, thác như một “dải yếm” hững hờ nối giữa trời và đất. Thả bộ lững thững trong rừng thông bản Áng, hòa mình vào khí trời thanh mát, trong lành, nhìn mặt trời xuyên qua những vòm cây, nghe tiếng chim hót râm ran… cảnh sắc bên hồ nước mênh mang như một bài tình ca êm ái, rót vào lòng ngòn ngọt, xua đi hết tạp niệm, vẩn vơ. Tôi chỉ muốn được làm một cô gái nhỏ, tinh nghịch ngắt một nhành hoa dại cài lên tóc, tung tăng hát vang một bài tình ca rồi nằm xuống bãi cỏ, ngắm nhìn những cây thông thẳng tắp trên cao, mãi mãi như thế…

Hồ bản Áng 

Tôi yêu Mộc Châu! Và cho đến cả sau này, khi già đi, đi nhiều hơn, đến nhiều nơi, chắc chắn tôi vẫn dành cho Mộc Châu một góc trong trái tim, vì đó là nơi đã đánh thức rất nhiều đam mê khám phá trong tôi, đã vỗ về và cho tôi rất nhiều tình cảm và kỉ niệm đẹp. Có một Mộc Châu như thế…

Tôi yêu Mộc Châu! Và cho đến cả sau này, khi già đi, đi nhiều hơn, đến nhiều nơi, chắc chắn tôi vẫn dành cho Mộc Châu một góc trong trái tim, vì đó là nơi đã đánh thức rất nhiều đam mê khám phá trong tôi, đã vỗ về và cho tôi rất nhiều tình cảm và kỉ niệm đẹp. Có một Mộc Châu như thế…

Trang Thanh

Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên: Nếu Như Có Một Ngày

nếu như có một ngày

Nhưng tôi có thể khóc cùng với bạn

An ổn với thực tại

Bài thơ ấy có tựa là If one day you call của ông Robert J. Lavery, viết chia sẻ lại kinh nghiệm của mình khi đối diện với những mất mát rất lớn trong đời.  Giữa những khổ đau to tát ấy, ông Lavery đã tìm thấy được sức mạnh của tình người với nhau, nó giúp ông vượt qua được những khó khăn.

    Trong cuộc sống, có lẽ một điều mà chúng ta có thể giúp làm vơi bớt khổ đau cho nhau là một thái độ chấp nhận, không phê phán, không cần lời giải thích hay lý luận nào. 

Đôi khi đối diện trước những khó khăn, chúng ta không cần phải cố gắng làm gì thêm hay tìm một giải pháp nào để sửa đổi tình trạng. Vì có những lúc, không có một lời nói hay hành động nào là đầy đủ.

Sự có mặt của ta không phải để giúp làm thay đổi một điều gì. Nhưng ta có thể giúp nhau cảm thấy an ổn hơn để trở về có mặt với thực tại, bằng sự có mặt không phê phán của mình. Sự cảm thông của ta có thể tạo được một không gian an toàn và tin cậy, giúp nhau buông bỏ khổ đau bằng một thái độ chấp nhận những gì đang xảy ra, mà không sợ hãi.

Tôi nghĩ, có mặt trọn vẹn và không phê phán là một phương thức hay nhất để chuyển hóa được những khó khăn của mình.

Một sự thật nhiệm mầu

Bạn biết không, trước những bất hạnh và các sự việc thương tâm xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi ta cảm thấy bất lực với một tình thương quá nhỏ bé của mình. Nhưng có những lúc ta cũng không cần phải vội làm gì, ta không cần tìm sự bình yên hay ngay cả một nụ cười, mà hãy cảm nhận thực tại cho thật sâu sắc. Vì chính khổ đau ấy có thể giúp ta thấy rõ và sâu sắc hơn được một sự thật rất nhiệm mầu.

Những trải nghiệm khó khăn có thể giúp cho cái tôi nhỏ hẹp của mình dễ vỡ ra hơn, cái nhìn được trong sáng hơn, tình thương được rộng lớn thêm hơn. Nếu như ta có thể thật sự cảm nhận và thấy rõ được rằng, trong cuộc sống này không có một khổ đau nào là chỉ của riêng ai…

Truyện Cổ Tích: Sáu Con Thiên Nga

Lần ấy vua đi săn trong một khu rừng rộng mênh mông, nhà vua mải đuổi săn theo một con thú rừng, quân hầu không ai theo kịp. Khi bóng đêm đổ xuống cánh rừng, nhà vua mới đứng lặng nhìn quanh, bối rối, thấy mình đã lạc đường, không tìm được đường ra. Bỗng nhà vua thấy một bà già đầu lắc lư đi tới – đó là một phù thủy – nhà vua bảo:

– Bà cụ ơi, bà có thể làm ơn chỉ cho tôi lối ra khỏi rừng không?

Bà già đáp:

– Tâu bệ hạ, được ạ. Cái đó già làm được, nhưng chỉ khi nào điều kiện đặt ra được thực hiện, bằng không, bệ hạ không ra được khỏi khu rừng và sẽ chết đói ở đây.

Nhà vua hỏi:

– Điều kiện ấy như thế nào?

– Già có một đứa con gái xinh đẹp không ai trên trần gian sánh bằng. Nó thật xứng đáng thành hoàng hậu. Nếu bệ hạ ưng chọn làm hoàng hậu, già sẽ chỉ cho bệ hạ đường ra khỏi khu rừng.

Trong lúc hoảng sợ, vua bằng lòng ngay. Mụ già dẫn vua đến căn nhà nhỏ của mụ. Cô con gái mụ ngồi bên bếp lửa. Cô đứng dậy chào đón vua như thể đang chờ vua tới. Tuy thấy cô gái đẹp nhưng nhà vua trong lòng vẫn còn chưa ưng, cảm thấy rờn rợn. Sau khi vua đưa cô lên ngựa, mụ chỉ đường cho vua. Vua về trở lại hoàng cung để làm lễ cưới.

Nguyên vua đã có vợ, hoàng hậu sinh được bảy người con, sáu trai một gái. Cả bảy người con đều được vua yêu quý vô cùng. Sợ người dì ghẻ đối với con mình không tốt, thậm chí có thể hành hạ chúng nữa, nên vua cho các con mình đến ở trong một lâu đài hiu quạnh nằm khuất giữa rừng sâu. Đường đi đến đó khó mà tìm ra được. Chính vua cũng không tìm thấy đường đến đó. Một bà lão đã cho nhà vua một cuộn chỉ có phép lạ. Nhà vua chỉ cần ném cuộn chỉ về phía trước, nó sẽ tự cuộn lại và chỉ đường đi cho vua. Nhà vua thường xuyên đi thăm các con yêu dấu.

Sự vắng mặt của nhà vua làm hoàng hậu để ý. Mụ trở nên tò mò, muốn biết vua đi một mình vào rừng làm gì. Mụ ban phát cho thị vệ rất nhiều tiền để chúng đi rình mò, nói lộ bí mật sự việc, chúng nói cho mụ biết cả về cuộn chỉ có phép lạ, biết đưa đường. Mụ đứng ngồi không yên, lục tìm khắp mọi nơi cho đến khi thấy cuộn chỉ mới thôi. Mụ may một số áo bằng lụa trắng và khâu bùa phép vào áo, bùa phép này khi xưa mụ được mẹ truyền lại cho.

Một hôm nhà vua đi săn vắng, mụ mang áo và cuộn chỉ chỉ đường vào rừng. Bọn trẻ thấy từ xa có bóng người đi đến tưởng là cha kính yêu nên mừng chạy ra đón. Mụ tung trùm lên mỗi đứa một chiếc áo lụa trắng, áo vừa chạm người thì chúng biến ngay thành thiên nga, bay vượt cánh rừng biến mất.Mụ hớn hở về nhà, tưởng như vậy là đã trừ được lũ con chồng. Nhưng mụ không ngờ là cô con gái, cô không cùng các anh chạy ra đón.

Một hôm, vua đến thăm các con thì chỉ thấy con gái. Vua hỏi: – Các anh con đâu? Cô đáp: – Trời ơi, cha kính yêu! Các anh con đi bỏ lại con một mình ở đây.

Rồi cô kể cho vua rằng, khi cô đứng ở cửa sổ thì nhìn thấy các anh biến thành thiên nga và bay vượt qua cánh rừng, rồi cô đưa cho vua xem những lông chim cô nhặt được ở ngoài sân.Vua rất buồn, nhưng không nghĩ hoàng hậu làm việc độc ác như vậy. Vua sợ con gái cũng sẽ bị bắt nên có ý định mang cô về hoàng cung. Nhưng cô sợ dì ghẻ nên xin vua cho cô đêm nay ngủ lại trong lâu đài giữa rừng. Cô nghĩ bụng: – Mình không ở đây lâu hơn được nữa, mình phải đi tìm các anh!

Khi bóng đêm phủ xuống, cô lẻn vào trong rừng. Cô đi mãi, đi hoài, đi thâu đêm và suốt cả ngày hôm sau. Khi chân tay rã rời mỏi mệt, cô dừng chân thì thấy phía trước có một căn lều. Cô đi tới, bước vào nhà thì thấy có sáu chiếc giường nhỏ. Cô không dám ngả lưng trên chiếc giường nào, mà chui xuống gầm một chiếc giường, định ngủ qua đêm trên nền nhà đất.

Lúc mặt trời sắp lặn, cô nghe có tiếng lào xào và thấy sáu con thiên nga bay qua cửa sổ vào nhà. Cả sáu con đứng trên nền nhà và thổi lông cho nhau. Bộ lông thiên nga trút ra như chiếc áo. Cô gái nhận ra các anh mình nên rất mừng, chui từ gầm giường ra.

Em gái òa lên khóc và hỏi: – Thế không có cách nào giải thoát được các anh sao? Các anh đáp: – Trời, không được đâu! Điều kiện khó lắm, em không được nói cười sáu năm. Trong thời gian ấy em may cho các anh sáu cái áo bằng hoa thủy cúc. Chỉ cần một lời từ miệng em là mọi việc đều hỏng cả.

Các anh vừa nói xong thì khắc đồng hồ đã điểm, các anh lại biến thành thiên nga, bay vút qua cửa sổ.Cô quyết định giải thoát cho các anh bằng mọi cách, dù cho có nguy hiểm tới tính mạng đi chăng nữa. Cô rời chiếc lều hoang vắng, đi mãi vào trong rừng sâu, leo lên cây ngủ đêm. Sáng sớm hôm sau cô đi hái hoa thủy cúc, và bắt đầu khâu áo.

Rừng vắng lặng chẳng nói được với ai, và cô cũng chẳng buồn hé miệng cười. Cô ngồi chăm chú khâu áo.Ngày tháng cứ thế trôi qua. Một ngày kia, có một ông vua cùng tùy tùng đi săn. Họ vào trong rừng sâu và thấy có cô gái trên cây.Họ gọi hỏi cô: – Cô là ai mà ở đây. Không có tiếng đáp. Họ nói: – Cứ xuống đây với chúng tôi, chúng tôi không làm gì cô đâu!

Cô chỉ lắc đầu. Họ cứ hỏi mãi, hỏi hoài, khi ấy cô tung sợi dây chuyền bằng vàng xuống, tưởng thế để mình yên thân. Nhưng đám người kia vẫn cứ đứng đó. Cô cởi dây lưng thả xuống, rồi đến vớ và những thứ cô có. Trên thân cô chỉ còn đồ lót. Đám thợ săn không lui đi mà còn trèo lên cây ẵm cô xuống, và dẫn cô tới chỗ vua.

Vua hỏi: – Nàng là ai? Nàng ngồi trên cây làm gì? Cô không đáp. Vua hỏi cô bằng nhiều thứ tiếng, nhưng cô vẫn nín lặng như cá trong nước. Sắc đẹp của cô làm lòng vua rộn ràng xao xuyến. Vua cảm thấy yêu cô vô cùng. Vua quàng áo ngự lên người cô, để nàng ngồi phía trước và đưa về hoàng cung.

Cô được mặc quần áo sang trọng, vẻ đẹp của cô trở nên lộng lẫy như một ngày nắng đẹp chan hòa, nhưng cô vẫn nín lặng, không nói nửa lời. Vào bàn ăn, cô được ngồi bên cạnh vua. Dáng điệu khiêm nhường và thùy mị của cô làm vua rất hài lòng. Vua nói: – Ta thiết tha được chung sống với nàng, chứ không với ai khác trên đời này!

Mấy ngày sau, hôn lễ được cử hành.Vua có một bà mẹ ghẻ độc ác, bà không ưng thuận việc cưới xin này nên bà nói xấu hoàng hậu trẻ tuổi. Bà bảo: – Không biết con này ở đâu ra, mà nó câm, không nói được nửa lời. Nó chẳng xứng đáng làm hoàng hậu.

Hơn một năm sau, khi hoàng hậu sinh con đầu lòng, mụ bắt trộm đi và lừa khi nàng ngủ, bôi máu vào mồm nàng. Rồi mụ đi tâu vua, nàng là loài ăn thịt người. Vua không tin và không để ai hại nàng. Lúc nào nàng cũng chăm chú ngồi khâu áo. Năm sau, nàng lại sinh một đứa con trai kháu khỉnh. Mụ ghẻ chồng độc ác lại quỷ quyệt lừa vua như lần trước, nhưng vua nhất định không tin lời mụ. Vua bảo: – Nàng ngoan đạo và tốt bụng, nên không thể làm việc ấy. Nếu nàng không bị câm thì nàng có thể tự minh oan, để cho mọi việc sáng tỏ.

Nhưng đến lần thứ ba, dì ghẻ lại ăn trộm đứa bé mới sinh và lại tố cáo hoàng hậu. Vua không làm sao khác được là đưa quan tòa xét xử. Nàng bị tội chết thiêu.Ngày hành hình cũng là ngày cuối cùng của hạn sáu năm nàng không được nói, được cười.Đó là ngày nàng sẽ giải thoát được các anh khỏi yêu thuật.

Sáu chiếc áo đã khâu xong, cái cuối cùng còn thiếu cánh tay trái. Khi nàng đã bị dẫn tới giàn hỏa thiêu, nàng vắt mấy chiếc áo lên cánh tay. Khi nàng đứng trên giàn hỏa thiêu, ở dưới sắp châm lửa, nàng nhìn quanh thì thấy sáu con thiên nga từ xa bay tới. Nàng biết mình sắp được cứu thoát, lòng mừng khôn xiết.

Thiên nga vỗ cánh lượn sà xuống chỗ nàng để nàng phất quàng áo lên. Áo vừa đụng chim thì bộ lông thiên nga rơi xuống liền, các anh nàng hiện nguyên hình là những chàng trai khôi ngô, tươi cười đứng trước nàng. Chỉ có người em út nhận chiếc áo thiếu cánh tay trái nên còn một cánh thiên nga ở lưng. Anh em vui mừng ôm hôn nhau thắm thiết.

Hoàng hậu bước lại phía nhà vua, khi vua còn rất đỗi ngạc nhiên, hoàng hậu nói: – Hoàng thượng kính mến, giờ thiếp mới được phép nói và thổ lộ hết nỗi oan của mình. Rồi nàng kể cho vua việc mụ già đã lấy ba đứa con giấu đi. Được gặp lại các con, vua rất mừng. Mụ dì ghẻ độc ác phải đền tội, bị trói đưa lên giàn hỏa thiêu, thiêu ra tro. Vua và hoàng hậu cùng sáu anh hưởng hạnh phúc thái bình suốt đời.

Sưu tầm

Bạn đang đọc nội dung bài viết Có Một Nước Nga Yên Bình Đẹp Như Trong Cổ Tích trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!