Đề Xuất 1/2023 # Chùm Thơ Viết Về Mẹ Yêu Hay Nhất (Song Thất Lục Bát) # Top 6 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Chùm Thơ Viết Về Mẹ Yêu Hay Nhất (Song Thất Lục Bát) # Top 6 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Chùm Thơ Viết Về Mẹ Yêu Hay Nhất (Song Thất Lục Bát) mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tuyển chọn những bài thơ viết về người Mẹ kính yêu với thể thơ Song Thất Lục Bát hay nhất.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ viết về Cha yêu hay nhất (song thất lục bát) ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nghĩ về mẹ lòng bao thương nhớ

Lệ hai hàng nức nở tim đau!

Sớm khuya bươn chải chẳng sầu trách than!

Dẫu sương gió gian nan vất vả

Rét cắt da mẹ đã lên đường

Đôi vai trĩu nặng tình thương

Buôn xuôi bán ngược kiếm đường mưu sinh!

Con khôn lớn gia đình đỡ thiếu

Mẹ lưng còng thân yếu hơn xưa

Tai ương tật bệnh nào chừa mẹ đâu?

Trời nghiêng ngả ứa sầu rơi lệ

Mẹ ra đi trần thế mẹ rời…!

Thương yêu gửi lại trên đời

Xuôi tay, nhắm mắt chẳng lời trối trăn!!!

Ở nơi đó chốn lành mẹ đến

Cõi thiên bồng nơi kết trần gian

Vãng sinh tịnh độ lời vàng con mong!

BÀI THƠ: CHIỀU RƠI BÓNG MẸ Tác giả: Phú Sĩ

Thương bóng mẹ ngày tàn năm tháng

Thân mỏi mòn mưa nắng vì con

Tình quê đất mẹ theo con đường đời

Hương dịu ngọt đôi dòng sữa mẹ

Dưỡng nuôi con khôn lớn một đời

Mẹ như sao sáng giữa trời

Soi con lối vắng sáng ngời đêm đen

Thương bao nỗi đắng cay còn nghẹn

Gió đông về rét mẹ ấm con

Nghĩa ân biết mấy cho tròn

Sắt son tình mẹ ngày con đáp đền

Ngược nẻo đời lênh đênh còn bước

Ngày trở về bến nước cuồn trôi

Chạnh lòng tiếc nuối qua rồi con đâu

Trăm năm ấy bể dâu mang nặng

Ngấn lệ sầu thầm lặng tiễn đưa

Tiếng ru ngọt dịu ngày xưa

Giờ trôi theo gió theo mưa nghẹo ngào

Mong chi mãi bay cao ngày ấy

Phút giây này xao lãng nỗi đau

Hương tàn trong khói bay cao

Còn đâu bóng mẹ ngọt ngào đời con…

BÀI THƠ: NHỚ MẸ

Tác giả: Thảo Kòi

Trong cuộc sống không gì quý cả

Ngoài tình thương vô giá mẹ hiền

Người như những vị phật tiên

Dang tay che chở chẳng phiền bận tâm

Nuôi con trẻ ươm mầm mơ ước

Mong một ngày con được lớn khôn

Lo cho sự nghiệp có còn nhớ ai

Thương dáng mẹ đêm dài chờ đợi

Mong thằng con mòn mỏi thân già

Cười vui mạnh khỏe hay là ốm đau

Còn thân mẹ xanh xao già yếu

Hỏi thằng con có hiểu được không

Quê nhà ai đón ai mong nó về

Nghĩ mà xót tái tê thân trẻ

Nhưng hỡi ơi không thể mẹ à

Con nào có trọng danh gia

Xô bồ cuộc sống ngẫm mà lệ rơi

Hai dòng đổ nghẹn lời cay đắng

Nhớ về người con lặng canh thâu

Cho tóc trên đầu bạc trắng mẹ ơi.

BÀI THƠ: MÃI GHI ƠN MẸ

Tác giả: Dương Chí

Trong lòng mẹ, con là tất cả

Vì nuôi con, vất vả xá gì

Bụng mang chín tháng thai kỳ

Ngày sinh mẹ chịu hiểm nguy thập phần.

Giữa hai lối, cán cân sinh tử

Thầm cầu mong, hai chữ vuông tròn

Hình hài như búp măng non

Hưởng no sữa mẹ ngọt ngon tuyệt vời.

Những câu hát, ru hời cánh võng

Lòng mẹ hiền, lồng lộng bao la

Đẹp ngời gấp vạn muôn hoa

Bình yên hơn khúc thánh ca dịu dàng.

Mỗi buổi sớm, vội vàng xuôi ngược

Nặng đôi vai, kiếm được đồng tiền

Dụm dành con được lớn lên

Tuổi xuân của mẹ ngày thêm héo mòn.

Con lầm lỗi mẹ buồn đau xót

Bởi vì con khúc ruột máu đào

Đòn roi không nỡ đánh vào

Nhẹ nhàng khuyên nhủ chuyện nào đúng sai

Mong con lớn, thành người lương thiện

Là niềm mơ, ước nguyện mỗi ngày

Tuổi già nhắm mắt xuôi tay

Những lời mẹ dặn đời này khắc ghi.

Ơn nghĩa mẹ, chẳng gì sánh nổi

Đem ví von, biển núi không bằng

Con ghi nhớ mãi trong lòng

Sống sao xứng với linh vong mẹ hiền.

BÀI THƠ: NHỚ MẸ YÊU Tác giả: Song Linh

Con nhớ Mẹ nên ngồi xem ảnh

Nghĩa thiêng liêng ai sánh được bằng

Cho con nguyện ước cung hằng đẹp xinh.

Ôi mảnh đất Thái Bình yêu dấu

Có Mẹ là bến đậu ngàn năm

Mẹ như trăng sáng đêm rằm

Soi con tránh khỏi tối tăm cuộc đời.

Con nhớ lắm… Mẹ ơi có biết

Vì nẻo đường cách biệt ngàn cây

Nên giờ con chỉ ngồi đây nguyện cầu.

Mong Cha Mẹ bền lâu sức trẻ

Sống an nhàn mạnh khỏe tấm thân

Gia trang tươi tốt muôn phần

Tâm thanh lòng nhẹ… tràn ân nghĩa tình..!!!

BÀI THƠ: MẸ TÔI

Tác giả: Nguyễn Đào

Nghĩ tới Mẹ lòng con thổn thức

Bởi Mẹ ơi Mẹ cực quá nhiều

Viết gì về Mẹ kính yêu?

Tim giờ nghẹn đắng mỗi chiều Mẹ ơi

Lệ nức nở cạn lời con viết

Nét bút nghiêng chữ viết không thành

Những gì có được ngày xanh

Là nhờ ơn Mẹ đã dành tặng con

Đời vất vả lưng còn ghánh nặng

Sáu mươi năm Mẹ chẳng yên lòng

Tưởng rằng con lớn là xong

Nào ngờ lận đận theo dòng ngược xuôi

Em vắn số tuổi đời quá nhỏ

Chỉ bàn tay Mẹ vào ra một mình

Cha trầm cảm lặng thinh không nói

Mất em rồi bệnh hỏi thăm ngay

Lại thêm Cha ốm chân tay rã rời

Những năm tháng lệ rơi trong dạ

Mẹ vững vàng hơn cả núi non

Đắng cay Mẹ dấu, lòng son ngậm ngùi

Sao sống mãi niềm vui chẳng vẹn

Những đêm dài Mẹ nén buồn đau

Tưởng đâu hạnh phúc tươi màu

Rồi Cha bỏ Mẹ hằn sâu nỗi lòng

Con vẫn muốn cầu mong Mẹ khỏe

Sống an nhàn mạnh mẽ mà thôi

Vậy nên chẳng muốn buông lời

Làm cho mắt Mẹ sầu rơi não nề.

BÀI THƠ: TÌNH MẸ

Tác giả: Bình Minh

Con xin viết bài thơ kể lại

Những vui buồn còn mãi mẹ ơi!

Ngày xưa với tiếng ru hời

Mẹ thường hay nhắc con đời phải ngoan

Bao vất vả lo toan mẹ gánh

Phận đời ngèo canh cánh mẹ lo

Mẹ đành thang thuốc để cho mau lành

Bao đêm trắng tàn canh mẹ muốn

Gia đình mình khỏi chốn Hàn vi

Lệ sầu mẹ đổ con thì xót xa

Đó là những ngày qua con nhớ

Kể chuyện đời một thuở xa xôi

Vu lan lại đến mẹ ơi!

Là ngày báo hiếu một đời khắc ghi..

BÀI THƠ: BÀN TAY MẸ Tác giả: Sen Nguyễn

Bàn tay mẹ ngày đêm vất vả

Gánh nhọc nhằng gánh cả tuổi xuân

Hy sinh cuộc sống nào ngừng

Miệt mài năm tháng chưa từng nghỉ ngơi

Bàn tay mẹ nào vơi sự sống

Lúc trở trời gió bổng mùa sang

Đêm về giấc ngủ tay đan vỗ về

Trời sang hạ tay vê cánh quạt

Mang gió lành làm mát lòng con

Cơm ngon canh ngọt lo tròn

Cho con no đủ héo hon tay gầy

Tuổi xuân trẻ đôi tay mẹ tuyệt

Da mượt mà ngòi viết búp măng

Hoa tay mười ngón thiên thần

Dệt thành cuộc sống như vầng mây xanh

Rồi năm tháng tay thành gân guốt

Chai sạm đi cả suốt cuộc đời

Vì đôi tay mẹ không rời gian lao.

BÀI THƠ: MẸ CỦA TÔI

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nét phúc hậu hiện trên khuôn mặt

Nụ cười hiền đôi mắt dịu êm

Hoa tươi hương ngát bên thềm

Đâu bằng tình mẹ ấm êm tháng ngày

Đời cơ cực một bầy con nhỏ

Thuở cơ hàn gian khó nuôi con

Ngược xuôi trong dạ héo hon

Chạy được bữa tối đâu còn bữa mai!

Bao đêm trắng canh dài thao thức

Mẹ lặng ngồi ra sức lo toan

Cùng cha tính toán chu toàn

Lo sao có gạo con ngoan khỏi rầu

Nỗi lo đó con đâu thấu hiểu!

Bởi còn thơ trải chiếu con nằm

Nhìn con đôi mắt xa xăm…

Quặn lòng mẹ nhói suốt năm canh trời!

Mặc sớm tối một đời bươn chải

Vai gánh gồng bước sải chân chim

Miếng cơm manh áo tiếng tim thét gào!

Nuôi con lớn khó nào ngăn được

Con nên người dẫu trước gian nguy

Khó khăn mẹ chẳng nghĩ suy

Cho con tất cả quên đi thân mình!

Chùm Thơ Tình Khúc Mùa Đông Rất Hay (Song Thất Lục Bát)

Sau chùm thơ lục bát mùa Đông, chúng tôi xin tiếp tục tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những bài thơ tình khúc mùa Đông hay nhất với thể thơ Song Thất Lục Bát.

THƠ TÌNH: MÙA ĐÔNG LẠNH

Tác giả: Thảo Nguyên Xanh

Đông giá lạnh…nhiều hơn lúc trước

Bởi giờ anh…sánh bước bên ai

Ấp ôm kỉ niệm mệt nhoài tim đau

Anh đã hứa…ngày sau vẫn mãi

Nắm tay em nếm trải…cuộc đời

Dẫu cho sóng gió trùng khơi

Sẽ cùng em vượt…không lời thở than

Niềm hạnh phúc ngập tràn tim nhỏ

Em hồn nhiên cứ ngỡ mãi bền

Nhận dòng tin nhắn…mang tên chồng khờ

Tình chúng ta có lẽ thế thôi

Bệnh em hết cách chữa rồi

Còn anh không thể…suốt đời nhớ em

Giọt nước mắt ướt nhèm mi đắng

Nó mỉm cười…ừ…chẳng sao đâu

Chúc anh hạnh phúc…bạc đầu

Cô ấy đến sau chắc hẳn…vuông tròn

Gió từng cơn lùa vào tê tái

Nó nép mình…áo vải mỏng manh

Trách đời sao quá chòng chành

Phận, duyên bạc bẽo…tuổi xanh lụi tàn.

THƠ TÌNH: LỜI HẸN ƯỚC MÙA ĐÔNG

Tác giả: Tony Hoàng

Em yêu hỡi…đông về lạnh giá

Ở nơi anh tuyết đã phủ đầy

Bởi ngàn nỗi nhớ hao gầy mỗi đêm

Ở phương đó êm đềm em nhỉ

Biển hoàng hôn hùng vĩ yên bình

Chẳng hề buốt lạnh môi xinh

Rì rào sóng vỗ ru tình lứa đôi

Nhớ thủơ trước chung lời ước hẹn

Cũng mùa đông duyên bén buổi đầu

Lửa tình sưởi ấm lòng nhau

Đâu còn lạnh giá cung sầu nhớ nhung

Giờ xa mãi muôn trùng cách biệt

Đông lạnh về da diết niềm thương

Tình anh sáng tỏ biên cương địa đầu

Gửi nỗi nhớ hằn sâu luôn giữ

Rước em về quá khứ chiều đông

Nụ hôn ước nguyện vẫn không vội vàng

Đợi xuân sang mùa không lạnh lẽo

Đón em về muôn nẻo tình ta

Đông sau…chắc sẽ chung nhà

Còn đâu giá lạnh ngày qua rã rời.

THƠ TÌNH: GỬI NGƯỜI NƠI XA

Tác giả: Đoan Vân

Đông gợi những đêm buồn se sắt

Nhớ mong người nét mặt sầu vương

Đôi ta chẳng được chung đường

Đèo Mây ngăn cách….vẫn thương anh hoài.

Dù nắng tỏa nơi này em nhớ

Phố đông người….vẫn sợ cô đơn

Hình như gió thổi….có cơn lạnh lùng.

Không anh bước về chung phố nhỏ

Dấu chân buồn…..in rõ nhớ anh

Lòng sao cứ mãi chòng chành

Ngàn năm ta vẫn….mong manh sợi tình.

Mắt u buồn lặng ngắm người qua

Mãi mong người ở nơi xa trở về.

Nơi anh ở lạnh tê,buốt giá

Áo mặc nhiều….với cả quàng khăn

Ngủ đêm anh nhớ đắp chăn ấm vào.

Thương anh quá…làm sao ở cạnh

Khoác cho người một mảnh áo đông

Những điều giản dị…..em mong cả đời.

THƠ TÌNH: ĐÔNG VỀ

Tác giả: Huyền Thư

Để dòng châu, rớt nhẹ môi mềm

Buốt lòng chẳng được kề bên

Nhưng tình vẫn đẹp, êm đềm sắc son

Lời thuở nọ anh còn nhớ mãi

Sẽ bên người nối lại thề xưa

Vội chi…trách bởi duyên thừa

Dù Đông đã đến, anh chưa kịp về

Dù cách trở câu thề giữ vẹn

Chỉ mong rằng nghĩa bén tình say

Gió Đông thổi lạnh nơi này

Trời xa viết gởi, vì ai….cạn niềm.

THƠ TÌNH: MÙA ĐÔNG ẤM ÁP

Tác giả: Hà Thuận

Làn gió thổi, trời đông lạnh lẽo

Bỗng em về, lại kéo mùa xuân

Nụ hôn cháy bỏng trong ngần

Cùng trao tận hưởng đàn ngân khúc tình

Nghe rộn rã, bình minh nắng trải

Những dòng tin, đượm trái tim nồng

Em cười nở gật tơ hồng nối duyên

Tình trỗi dậy, xa miền tuyết phủ

Khép vòng tay, nguyện giữ câu thề

Men tình điểm khúc môi kề mộng ru

Mưa trĩu hạt, mây mù phủ lối

Chốn khuê phòng, vẫn thổi hồn bay

Cùng bao ngọn nến tình say ngỡ ngàng

Năm tháng đã, dầy trang kỉ niệm

Khúc ca mừng, cũng điểm tình xui

Rượu, hoa, pháo đỏ thơm bùi

Trầu cau lễ hỏi niềm vui ngập tràn

Ôi hạnh phúc, trời ban mãi hưởng

Vững tin lòng, một hướng tình ta

Giữ cho cuộc sống chan hòa

Tình yêu bản nhạc tình ca ấm lòng.

THƠ TÌNH: TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Tác giả: Hằng Lâm

Gió lạnh về tìm rủ mùa Đông

Khơi bao mộng ước ngóng trông dại khờ

Mang tình khúc ghép thơ em gửi

Ngày giăng đêm mắc sợi sầu

Hồi âm sao chỉ thấy câu muộn phiền

Nơi hiu quạnh hẹn miền nhung nhớ

Chốn bơ phờ nức nở lặng im

Đường xa nên ngại bước tìm?

Hoang mang lỗi nhịp trái tim rối bời

Mùa Đông tới trao lời ý ngỏ

Chạm nỗi niềm cơn gió yêu thương

Cùng em bước tiếp chặng đường

Bên em mùa ngỡ vấn vương hẹn hò

Trong nét nghĩ đắn đo ai thấu

Gọi âm thầm lén giấu thênh thang

Hỏi sao người để em mang muộn phiền?.

THƠ TÌNH: ĐÔNG LẠNH

Tác giả: Phan Kala

Đông đã đến u sầu mệt mỏi

Chỉ thương mình vẫn đợi tình em

Trào dâng kỷ niệm lòng thêm nhớ người

Đông ủ rũ đầy vơi cách biệt

Bởi vì ai hại chết tim này

Anh thì ở lại đêm ngày tối tăm

Trời lạnh giá trầm ngâm nỗi khổ

Tuyết rơi buồn mộng vỡ tình tan

Ngày đêm tủi phận buồn than giữa dòng

Ôi hạnh phúc chờ mong gõ cửa

Trái tim buồn khẽ tựa nhìn theo

Lỡ duyên bởi phận anh nghèo

Giờ đây ngậm đắng lòng đeo nỗi buồn

Tim đã chết sầu tuôn chẳng được

Bởi vì em vội bước theo chồng

Để sầu một bóng hoài công

Bao ngày ủ mộng hương nồng khát khao

Đông lạnh lẽo mây trào phủ lối

Nặng tình xưa gió thổi cung đường

Hỏi đời…giã biệt người thương?

Bao giờ thoát được đêm trường lẻ loi..

Những Bài Thơ Song Thất Lục Bát Về Tình Yêu, Tình Bạn, Cha Mẹ, Thầy Cô, Quê Hương

Có những bài thơ song thất lục bát về tình yêu, tình bạn, cha mẹ, thầy cô, quê hương nào hay nhỉ ?

Có những bài thơ song thất lục bát về tình yêu, tình bạn, cha mẹ, thầy cô, quê hương nào hay nhỉ ?

những bài thơ song thất lục bát về tình yêu, tình bạn, cha mẹ, thầy cô, quê hương

những bài thơ song thất lục bát về cha mẹ hay nhất 1:Ăn tết với mẹ

Con là cán bộ phương xa đến Ăn tết hôm nay với mẹ già Ngồi bên bếp lửa sáng loà Con nghe mẹ kể gần xa trầm trồ:

– Mẹ thương đoàn lính Cụ Hồ Hôm nay ăn tết ở vô phương nào Đồng lương chẳng có là bao Có không cũng ở đồng bào mà thôi Mẹ già, chợ búa xa xôi Con ăn với mẹ lưng xôi mẹ mừng Tết xưa bánh mật bánh chưng Mà chưa độc lập cũng không vui gì…”

Mẹ ngồi, mẹ nói, mẹ khoe Vườn rau mẹ tốt, nương chè mẹ xanh – “Mình đây cực khổ cũng đành Tết ni tiết kiệm để dành sang năm Phòng khi bộ đội về làng Không chi thì cũng khoai lang nước chè Anh em cực khổ nhiều bề Có con có mẹ đi về là vui…”

Lửa vờn nồi nước bừng sôi Con nghe ngon miệng lưng xôi vợi dần Mẹ rằng: “Con cố mà ăn Chỉ con với mẹ để phần cho ai?” Mẹ ngồi mẹ ngó con nhai Mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười Bỗng nhiên mắt mẹ sáng ngời: – “Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?” Bên bếp lửa ngồi nghe mẹ kể Con thấy lòng thấm thía tình thương Ngày mai con bước lên đường Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao

Bài thơ là nỗi cô đơn của bà mẹ Việt Nam anh hùng đã phần nào được gánh vác bởi hành động ý nghĩa của những người con áo lính dù với mẹ có gian khổ chỉ cần có mẹ ở bên là vui để mai này lên đường sẽ mang thình cảm thương yêu của mẹ làm hành trang

Chọn lọc những bài thơ song thất lục bát hay nhât về cha mẹ 2:Cha mẹ sinh dưỡng ra con

Cha sinh mẹ dưỡng ra con Cũng như trời đất nước non không cùng Vẫn là một khí huyết chung Chia riêng mày mặt trong lòng sinh ra Bào thai chín tháng mang ta Kiêng khem tật bệnh ai hoà chịu chung Vượt bể Đông có bè có bạn Mẹ sinh ta vượt cạn một mình Sinh ta mát mẻ yên lành Từ nay mẹ mới nhẹ mình không lo Chốn lạnh ướt để cho mẹ ngủ Nơi ấm êm mẹ ủ con nằm Năm canh con khóc cả năm Ôm con mẹ chịu khổ tâm lo phiền Khi con ốm sốt chẳng yên Con phiền có một, mẹ phiền bằng hai Ngọn đèn chong bóng canh dài Nghĩ thua nghĩ được có ai ngỏ cùng Con rày đã yên lành mát mẻ Mẹ mới lòng yên vui vẻ không lo Dành riêng quà bánh nhường cho Sắm riêng quần áo mới đồ chiều con Trông con nằm ngủ ăn ngon Sợ con thất ý lại còn hờn lâu Hai ba tuổi độ hầu học nói Tập dạy cho thưa nói dần dần Đến chừng biết mặc áo quần Nuôi thầy dạy học tập văn tập bài Kể với ai cửa nhà nghèo đói Trông cho con theo dõi người ta Đến ngày con bước đi ra Mẹ cha biết mấy thịt da tiêu mòn Đến khi con mười lăm mười tám Lấy vợ cho lại sắm cửa nhà Sinh ta rồi lại nuôi ta Cũng như trời đất sinh ra giống người

Bài thơ ca người công ơn dưỡng dục to lớn của cha mẹ đã nuôi dạy từ tấm bé đến khi trưởng thành đã ở bên cạnh bảo bọc nuôi nấng từng ngày nhắc nhớ rằng dù mai sau cha mẹ có ra sao thì vẫn phải luôn đền đáp và báo hiếu cha mẹ

Tuyển tập những bài thơ song thất lục bát cha mẹ 3:Xa gia đình

Con xa mẹ thèm ăn khát bú Vợ xa chồng đi thú biệt ly Đêm nằm ấp lấy hài nhi Con hời con hỡi, cha con phương nào

Gia đình là chỗ dựa thiêng liêng vững chãi nhất cho mỗi người dù có là ai nếu sống thiếu gia đình sẽ là một thử thách rất lớn và rất khó để vượt qua .Không gì hạnh phúc hơn một gia đình đoàn tụ với đủ cha đủ mẹ.

những bài thơ song thất lục bát về cha mẹ 4:Ơn cha nghĩa mẹ

Ơn cha mẹ trời cao khôn thấu Nghĩa anh em xương cốt ruột rà Muốn cho trên thuận dưới hoà Chẳng thà chịu nhục, hơn là rẽ nhau

Bài thơ ca ngợi tình cảm gia đình thiêng liêng và sự gắn kết máu mủ mà mỗi con người đều cần đến nhắc nhở chúng ta phải yêu thương nhịn nhục nhau những lúc không đồng quan điểm,có như vậy gia đình mới luôn vững bền

những bài thơ song thất lục bát về quê hương hay nhất 5:Giã từ

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi! Tấm chân tình ân ái bấy lâu! Sao người nỡ vội gieo sầu! Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ! Người giã biệt trời như lạnh lẽo Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa Nơi xa duyên phận mặn mà Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi Chúc người luôn vui vẻ tròn đôi Từ nay cách biệt phương trời Đêm đêm cô lẻ trăng rơi bẽ bàng Chân bước đếm lang thang từng ngõ Đông ùa về buốt gõ con tim Thu đi tình cũng trốn tìm Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng​

Quê hương luôn tồn tại một cách đặt biệt trong lòng mỗi người,là nơi chôn nhau cắt rốn có cha mẹ ruột thit.Dù dòng người có ngược xuôi xô đẩy lưu lạc về phương nào thì vẫn sẽ chạnh lòng với mong ước quay về quê hương nơi xứ người

​ Top những bài thơ song thất lục bát hay nhất 6:Mồ côi tội lắm ai ơi

Thương thân trẻ bơ vơ côi cút Không nhà ai chăm chút chiều đông Tay ôm em bế ngửa lòng Giữa dòng đời mới tuôn dòng lệ châu Thân côi cút ban đầu khổ lắm Mẹ rời xa cha cũng hẩm hiu Nuôi em năm tháng chắt chiu Chung tay nhờ cậy sớm chiều người xa Thương em nhớ cha nhòa ướt gối Nương nhờ người sớm tối rau tương Mai sau em lớn đến trường Nhớ ơn bá tánh nhịn nhường cái ăn Chiều buông xuống một thân lê bước Khói hương tàn lướt thướt mưa giông Cha ơi có thấu nỗi lòng Hồn thiêng ấp ủ đêm đông không nhà Mẹ chăn nệm ấm phương xa Có thương con trẻ bôn ba dòng đời?​

Trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là yêu thương và tốt với con vô điều kiện,vậy nên còn cha mẹ là hạnh phúc,mồ côi cha mẹ dĩ nhiên là bất hạnh khi đó những bảo bọc bên gia đình sẽ không còn nữa sẽ tự mình chống chọi với thế giới rộng lớn ngoài kia

những bài thơ song thất lục bát về tình yêu chọn lọc 7:Lại nhớ người yêu

Đêm trở giấc canh khuya lẻ bóng Tựa thềm hoa lặng ngóng trông ai Lệ tuôn đẫm ướt mi dài Có hay chăng hỡi non đoài người ơi Đường vạn nẻo xuân khơi không bước Lối rẽ vào sau trước chông gai Yêu nhau gầy rạc hình hài Nỗi đau này xuống tuyền đài sao tan Người gọi ta… hồng nhan tri kỷ Ta gọi người hoan hỉ: tình quân Tâm can sao cứ bần thần Thuyền chưa ghé bến… cố nhân mất rồi Ta – người vốn chẳng ai gian dối Cùng chung nhau mở lối tương lai Số trời định phận… chia hai Có duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này Hai phương trời mòn mỏi đôi tim Trăm năm dõi mắt trông tìm Sao ta… người cứ nổi chìm trong nhau Nơi chốn ấy người đau ta khóc Nơi phương này người khóc… ta đau Trúc Mai chẳng vẹn duyên sau Thì cam đành phận… vì đâu hỡi người

Bài Thơ là nỗi lòng của đôi lứa yêu nhau,phải chịu cảnh chia xa mỗi người một nơi.Để từng đêm là nỗi nhớ tràn về trong ký ức hai con người đã từng rất yêu thương nhau nau phải chịu cảnh ‘’Bên ấy bên này’’

những bài thơ song thất lục bát về quê hương tuyển tập 8:Sông Quê hương

SÔNG có khúc, lòng người sao nhỉ? NGƯỜI ơi người! Bền bỉ dựng xây NGÀY qua tháng lại tiếp ngày ĐỤC bao nhiêu nữa vẫn thay đổi mà

ĐÊM mơ mộng trăng tà soi bóng TRONG ánh trăng lồng bóng mây hồng SÔNG ơi! Tôi vẫn nhớ mong QUÊ hương in đậm tấm lòng trẻ thơ

TÔI trở lại bao giờ vẫn thế ĐẬM tình người không thể nào xa MỘT mai trở lại quê nhà DÒNG sông kỷ niệm cho ta nhớ mình

PHÙ hợp quá nên tình càng đậm SA mạc khô vẫn thấm tình nồng SÔNG NGƯỜI NGÀY ĐỤC ĐÊM TRONG SÔNG QUÊ TÔI ĐẬM MỘT DÒNG PHÙ SA.

Con sông quê là hình ảnh của cả bài thơ mang đậm nỗi nhớ của người con xa xứ ước mong một lần về lại nơi quê nhà thuở nhỏ,ở đó có tình người xóm là,con người làng quê chân chất thật thà khiến ai xa quê khi trở về cũng thấy ấm áp

những bài thơ ý nghĩa song thất lục bát về tình bạn9:Tình bạn hữu

Mưa đã tạnh gió dần đang rứt Mây trôi nhanh náo nức lòng ta Nắng hồng chiếu sáng vào nhà Ấm tình bạn hữu nở hoa vui cười

Nắng mưa là có bạn luôn cùng nhau sát vai ấm tình bằng hữu dù khó khăn cũng chẳng chia xa,đưa nhau qua bao sóng gió trong cuộc đời chia sẻ từng câu chuyện buồn vui cho nhau nghe

những bài thơ song thất lục bát về tình yêu, tình bạn, cha mẹ, thầy cô, quê hương 10:Bạn bè bên nhau

Ta đi giữa thắm mùi giá buốt Lòng vẫn vui bởi suốt quãng đường Tiếng cười vui vẻ muôn phương Cùng trong khoảnh khắc nhớ thương vơi đầy.

Mùa xuân đang đến rồi kìa Đào mai cũng đã nở kia đấy mà.

Bài thơ trong tiết trời mùa xuân được cùng bạn bè đi đây đó khắp muôn phương hòa trong tiết xuân yêu thương ,tuổi trẻ này là mình cùng nhau chỉ cần có nhau mọi chông gai khó khăn trên quãng đường dài cũng chống qua

​ những bài thơ song thất lục bát về tình bạn 11:Gửi bạn phương xa

Mình cũng vậy lờ đờ chữ nghĩa Mới vào thì lia địa viết ra Bây giờ mới hiểu luật ta Bạn thơ siêu quá vỡ ra nhiều điều

Cho nên nói có yêu mới biết Hiểu ra rồi ta quyết vượt theo Đầu tiên ta phải leo chèo Thông ngôn vỡ lý làm lèo cái xong

Đông giá rét long đong vất vả Sắp qua rồi tất cả vui lên Tân niên xuân tới vững bền Chúc nhau vạn sự mọi miền ấm êm

những bài thơ song thất lục bát về quê hương cảm động 12 Nhớ quê hương

Người viễn xứ xót xa đông vắng Nơi quê nhà ấm nắng tình thương Lúa vàng ươm má thêm hường Tình yêu thơ dại vấn vương suốt đời.

TOp những bài thơ hay cảm động song thất lục bát về quê hương 13:Nơi quê hương ta về

VẠN cay thiên ý định dành NẺO về như thể mỏng manh tơ trời PHONG ba báo tố người ơi TRẦN gian ai dễ đổi dời thiên y. . Số đã định chia ly biệt xứ Thì làm sao lứ thứ mà về Bao mùa Xuân, hạ lê thê Thu, đông ôm mãi tràn trề giọt tan . Gió vẫn thổi miên man không dứt Khoét chưa mòn nỗi cực trong tâm Nhớ mong tích tụ lặng thầm Dày lên như nhũ đá mầm thạch vôi . Đẹp đấy nhỉ chỗ lồi chỗ lõm Khách du hành nhẹ nhõm nhãn quang Trầm trồ khen tặng đế ban Phúc to tiên tổ mới sang bên này . Nào có biết những cay cùng đắng Lạc quê người thân chẳng cành nương Ra đi từ thủa học đường Nhuốm đầu sương gió tha phương vẫn tròn​

những bài thơ song thất lục bát về quê hương hay nhất 14:Nỗi nhớ quê hương

Giờ mỏi gối hơi mòn kiệt sức Bỗng giật mình tỉnh thức cơn mê Nhớ thương sầu lắng trăm bề Quê hương đất nước tỉ tê vần tình.

Thơ song thất lục bát về thầy cô 15: Chúc thầy cô 1

Chúc cô mãi ươm mầm lớp học Thầy kiên cường gỡ bóc điều hay Sức cao luyện trí mỗi ngày Khỏe thêm nghĩa lớn chung tay chỉ đường

Bình minh rạng bốn phương lừng lẫy An hưởng ngàn trỗi dậy ý thơ Mừng ngày lễ lớn vô bờ Cô thầy mạnh khỏe giấc mơ đạt thành

Hạnh viên mãn màu xanh trải rộng Phúc trời ban cuộc sống thanh bình Ngập lòng sắc đẹp lung linh Tràn đầy nghĩa khí đậm tình lớp thơ

Buổi gặp ấy không ngờ duyên phận Nay thấy vui giờ vẫn chưa tàn Chúc Thầy Sức Khỏe Bình An Mừng Cô Hạnh Phúc Ngập Tràn Buổi Nay.

Chọn lọc những bài thơ song thất lục bát về thầy cô 16: Chúc thầy cô 2

Chúc cô sức khoẻ vui cười mãi Thầy dạy con điều phải cái hay Sức cô đã dạy bao ngày Khỏe nhiều cô đến cầm tay chỉ bài

Bình minh đến nắng mai rực sáng An vui cùng với rạng ngời đông Mừng thầy kết tặng bó hồng Cô thì em gửi một bông sen vàng

Hạnh nhân đức ta mang lẽ phải Phúc ở đời không trái đạo tâm Ngập hoa cười với hương trầm

Buổi lễ thật vui sao rực rỡ Nay đón mừng cờ đỏ Việt Nam

Tuyển tập những bài thơ song thất lục bát về thầy cô, 17:Chúc thầy cô 3

CHÚC cô mãi vui tươi trẻ khỏe THẦY kính yêu đẹp đẽ hàng ngày SỨC cao trí trọng chung tay KHOẺ vui chỉ giáo – càng dày nghĩa nhân

BÌNH minh rạng muôn xuân hoa nở AN lòng người nhung nhớ khôn nguôi MỪNG ân nhà giáo tuyệt vời CÔ cười miệng nở đón người trò ngoan

HẠNH tràn ngập những trang giáo án PHÚC đong đầy những bản bằng hồng NGẬP mừng vui thỏa ước mong TRÀN đầy ân nghĩa tấm lòng thầy ơi!

BUỔI gặp gỡ muôn người luôn nhớ NAY xa nhau vui nở không tàn

CHÚC cô mãi vui tươi trẻ khỏeTHẦY kính yêu đẹp đẽ hàng ngàySỨC cao trí trọng chung tayKHOẺ vui chỉ giáo – càng dày nghĩa nhânBÌNH minh rạng muôn xuân hoa nởAN lòng người nhung nhớ khôn nguôiMỪNG ân nhà giáo tuyệt vờiCÔ cười miệng nở đón người trò ngoanHẠNH tràn ngập những trang giáo ánPHÚC đong đầy những bản bằng hồngNGẬP mừng vui thỏa ước mongTRÀN đầy ân nghĩa tấm lòng thầy ơi!BUỔI gặp gỡ muôn người luôn nhớNAY xa nhau vui nở không tàn

101 Bài Thơ Song Thất Lục Bát Nổi Tiếng Mọi Thời Đại

Thơ Song Thất Lục Bát là một thể thơ hay, một thể thơ riêng có của riêng Việt nam ta, cho nên luật thơ không gò bó theo các kiểu thơ khác .Thơ Song Thất Lục Bát gồm mỗi đoạn có 4 câu, hai câu đầu là Song Thất, có nghĩa là mỗi câu có 7 chữ, hai câu cuối là Lục, Bát, câu thứ ba sáu chữ, câu thứ 4 tám chữ.

Nội Dung

Chiều xuống chậm nghe lòng trống vắng Thoảng đâu đây hạt nắng thở dài Rộn ràng ngỡ bước chân ai Thiên thai lạc lối tuyền đài dừng chân

Công viên lạnh bâng khuâng đi mãi Buồn xa xăm hoang hoải tìm về Nhớ khi mắt liếc môi kề Vòng tay khép kín… não nề dòng châu

Người khuất bóng tìm đâu anh hỡi Tình ngăn chia vì bởi can qua Sa chân lỡ bước chiều tà Em con thuyền bé vượt qua sóng nhồi

Đời bể khổ võ vàng mãi kiếm Người trăm năm tiền kiếp tìm về Tỉnh rồi sao vẫn như mê Thênh thang không bước cạn khe tìm vào

Ta bà cõi lao đao thương hận Ngục u minh khóc giận tình nhân Chơi vơi một kiếp hồng trần Người đây ta đấy chỉ ngần ấy sao

Đàn lỡ nhịp cung thương sóng vỗ Âm lỗi thời lở dở tình ca Mong sao hạ tới thu qua Đông đi xuân đến mặn mà dáng duyên (Hoàng Mai)

Trăm năm nghĩ đời người có mấy Một đêm đông sao thấy dài thay Lạnh lùng gió thổi sương bay Chập chờn giấc bướm, canh chầy lại canh

Ngó lên án đèn xanh hiu hắt Nghe tiếng kim… ký cách giục giờ Đêm trường nghĩ vẩn lo vơ Cái lo vô tận bao giờ là xong

Thân nam tử đứng trong trần thế Cuộc trăm năm có dễ ru mà! Có đời mà đã có ta Sao cho thân thế không là cỏ cây

Đời có kẻ đường mây gặp bước Bước công danh sấn trước trèo cao Thế gian tỏ mặt anh hào Muôn nghìn mắt miệng trông vào ngợi khen

Cũng có kẻ tài hơn chữ lợi Trắng hai tay làm nổi nên giàu Chẳng khanh tướng, chẳng công hầu Cũng bao vạn kẻ cúi đầu vào ra

Ấy những hạng vinh hoa phú quý Làm tài trai đắc chí hơn người Trăm năm nghĩ cũng nên đời Trăm năm rồi nữa… biết thời ra sao?

Lại những kẻ chí cao tài thấp Bước đường đời lấp vấp quanh co Phong lưu rồi đủ ấm no Kém ra, lưu lạc giang hồ cũng thân!

Nghĩ qua thử, khách trần bao kẻ Giật mình cho thân thế trăm năm Mối đâu bối rối tơ tằm Lấy ai là kẻ đồng tâm gỡ cùng

Bước lận đận thẹn thùng sông núi Mớ văn chương tháng lụi năm tàn Lụy trần ngày tháng lan man Nỗi lòng càng nghĩ muôn vàn càng thêm…

Đèn hiu hắt, tiếng kim ký cách Mõ sang canh giục khách đòi cơn Mạch sầu canh vắng như tuôn Nhớ ai nước nước non non bạn tình! (Tản Đà)

Đêm nay nữa tròn ba đêm thức Lòng riêng mang uẩn khúc u buồn Ngoài hiên gió thoảng mù sương Vẳng nghe tiếng dế đêm trường nỉ non

Hoa lá cũng mỏi mòn trông ngóng Cơn mưa đầu Hạ nóng chưa loang Anh về ngỡ đã sang trang Ai hay giông tố phũ phàng đời em

Sầu mê khúc đêm đêm băng giá … Tiễn Đông đi lan tỏa Xuân về . Tình ta quá đỗi nhiêu khê Em đâu nghĩ đến não nề ngày sau

Anh nửa vòng bán cầu .. xoay mãi Mà thời gian hết tái lại hồi Cho em giông gió nửa vời Bao năm lệ vẫn bồi hồi trang thơ

Thắm thoát đã sáu năm thương nhớ Đi bên nhau những ngỡ vợ chồng Heo may hay gió mùa Đông Tình nhân cũng chẳng… bạn lòng cũng không

Anh gọi em má hồng tri kỷ Đêm năm canh thủ thỉ não nề Chiều nay Xuân vẫn tràn trề Mà hồn em đã bộn bề mưa giăng

Duyên đã lỡ dùng dằng số kiếp Người sang sông đã tiếp nối bờ Đời em ruột rối dường tơ Thôi đành duyên phận… hững hờ mây bay

Đường tình trót thương vay kiếp trước Nợ ái ân nghiệp chướng phải mang Anh giờ lụa gấm cao sang Em giờ nhận cái bẽ bàng người sau (Hoàng Mai)

Khung cửa sổ treo mành năm tháng Cửa cài then nắng chẳng lối vào Đêm đêm mây gió rì rào Ánh trăng mệt mỏi rơi ào qua vai

Nhặt mảnh trăng rơi bẻ làm hai Treo lên khung cửa thoáng hương nhài Thắp lên nỗi nhớ thật dài Trách ai đi mãi hương tình nhạt phai

Yêu thương đi đắng cay ở lại Đêm đêm mơ ướt cả bờ vai Mắt sâu đẫm lệ phôi phai Tóc mây bù rối môi càng khô thâm

Hồn trơ trọi tháng ngày suy ngẫm Tim héo hon thấm đẫm tình yêu Tình yêu trả lại cô liêu Bên thềm lá rụng tiêu điều xác xơ

Cô gái ấy nay còn đâu nữa Một nửa hồn đã chết tim yêu Những đêm gió thoảng dập dìu Bóng hình ai đó lại điêu đứng lòng (Huỳnh Minh Nhật)

Hoàng hôn mây giăng khung trời tím Gió chiều tìm kiếm hạt nắng rơi Tìm chi tìm cả một đời Phơi phơi sương lạnh nắng thời ngủ quên

Em cũng tìm trong sương lạnh giá Bóng hình anh đã quá xa xôi Nỗi lòng đau cảnh chia đôi Bến bờ tan tác gửi anh đôi lời (Huỳnh Minh Nhật)

Đèo nhau ta dạo phố vui Thong dong xe đạp ngược xuôi dòng đời Chở theo khúc khích tiếng cười Chuyện trò như thể không người chung quanh

Tình nghèo nên không trôi nhanh Tà tà theo bánh xe lăn suốt đường Ai cần qua trước, ta nhường Tình yêu là chuyện đường trường bền lâu

Anh đằng trước, em đằng sau Hãy ôm cho chặt bên nhau… suốt đời… (Diệp Minh Tuyền)

7, Nhớ Người Trong Thơ Đêm trở giấc canh khuya lẻ bóng Tựa thềm hoa lặng ngóng trông ai Lệ tuôn đẫm ướt mi dài Có hay chăng hỡi non đoài người ơi

Đường vạn nẻo xuân khơi không bước Lối rẽ vào sau trước chông gai Yêu nhau gầy rạc hình hài Nỗi đau này xuống tuyền đài sao tan

Người gọi ta… hồng nhan tri kỷ Ta gọi người hoan hỉ: tình quân Tâm can sao cứ bần thần Thuyền chưa ghé bến… cố nhân mất rồi

Ta – người vốn chẳng ai gian dối Cùng chung nhau mở lối tương lai Số trời định phận… chia hai Có duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này

Nơi chốn ấy người đau ta khóc Nơi phương này người khóc… ta đau Trúc Mai chẳng vẹn duyên sau Thì cam đành phận… vì đâu hỡi người (Hoàng Mai)

Thương thân trẻ bơ vơ côi cút Không nhà ai chăm chút chiều đông Tay ôm em bế ngửa lòng Giữa dòng đời mới tuôn dòng lệ châu

Thân côi cút ban đầu khổ lắm Mẹ rời xa cha cũng hẩm hiu Nuôi em năm tháng chắt chiu Chung tay nhờ cậy sớm chiều người xa

Thương em nhớ cha nhòa ướt gối Nương nhờ người sớm tối rau tương Mai sau em lớn đến trường Nhớ ơn bá tánh nhịn nhường cái ăn

Chiều buông xuống một thân lê bước Khói hương tàn lướt thướt mưa giông Cha ơi có thấu nỗi lòng Hồn thiêng ấp ủ đêm đông không nhà

Mẹ chăn nệm ấm phương xa Có thương con trẻ bôn ba dòng đời? (Hoàng Mai)

Đêm trở giấc mơ màng gặp lại Dáng người xưa đi giữa hoàng hôn Rừng chiều một bóng cô đơn Ngẩn ngơ như thể phách hồn nát tan

Người đi mãi cuối đàng mất dấu Tôi thẫn thờ sau trước..,tìm nhau Hay là… xuống đáy dòng sâu Giấc mai thảng thốt: lòng đau hỡi người ?

Mổ hôi đổ giọt sầu ướt gối Bởi vì đâu… ngày đợi đêm mong Chốn xưa người vẫn âm thầm Dõi theo lối cũ lâm râm nguyện cầu

Đêm khắc khoải nỗi sầu trở lại Đường dù xa chẳng ngại bước chân Đời người ví thể phù vân Sóng xô vạn nẻo đường trần vạn niên

Mai sóng lặng… bình yên quạnh quẽ Bóng và hình đâu thể rẽ phân Thần giao cách cảm bần thần Hai ta giờ đã nửa phần trong nhau

Mong người bớt u sầu tê tái Mai ta về nối lại duyên xưa Người còn nhớ chuyện đêm mưa Tôi người hai kẻ cũng vừa tròn đôi (Hoàng Mai)

Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm Nhớ thương còn một nắm xương thôi Thân tàn ma dại đi rồi Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan

Nghe gió là ôm ngang lấy gió Tưởng chừng như trong đó có hương Của người mình nhớ mình thương Nào hay gió tạt chả vương vấn gì

Nhớ lắm lúc như si như tỉnh Nhớ làm sao bải hoải tay chân Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều

Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy Như mà ta không lấy làm điều Trăm năm vẫn một lòng yêu Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi. (Hàn Mặc Tử)

Trời hôm nay chợt mưa chợt nắng Tiễn người đi bến vắng đò chiều Nghe hồn thổn thức cô liêu Ta còn có biết bao điều trong nhau

Chim lẻ bạn âu sầu muôn lối Lòng bao năm tăm tối não nề Qua rồi một thoáng đam mê Tóc xanh giờ đã mây che phủ đầu

Chân đếm bước dòng sầu nhạt nắng Lòng bâng khuâng ngõ vắng thưa người Đường trần chỉ một mình tôi Trời cao sao nỡ tách đôi duyên mình…

Anh trở gót hành trình đếm bước Trời vào Thu sướt mướt tình ngâu Sóng giăng bủa bến giang đầu Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi (Hoàng Mai)

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi! Tấm chân tình ân ái bấy lâu! Sao người nỡ vội gieo sầu! Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người giã biệt trời như lạnh lẽo Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa Nơi xa duyên phận mặn mà Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi

Chân bước đếm lang thang từng ngõ Đông ùa về buốt gõ con tim Thu đi tình cũng trốn tìm Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng (Hoàng Mai)

Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏ Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non Lâu rồi còn thoảng mùi thơm Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ

Sâu rộng quá những giờ vui trước Nhịp cười say trên nước chưa trôi Trưa hè thưng thấy hai tôi Ném đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn

Ðời đẹp quá, tôi buồn sao kịp? Trang sách đầu chép hết giây mơ Ngả mình trên bóng nhung tơ Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời!

Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ Gió lùa thu trong lá bao lần… Bạn trường những bóng phù vân Xót thương mái tóc nay dần hết xanh

Hồn xưa dậy: chim cành động nắng Lá reo trên hồ lặng lờ trong Trưa im im đến não nùng Tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang… (Hồ Dzếnh)

Ngày anh đến xua tan băng giá Sáu mùa xuân đôi ngã phân ly Bao lần lệ thắm hoen mi Em đâu nghĩ đến những gì… ngày sau

Thời gian có ngừng đâu anh hỡi Tình trái ngang duyên khởi ngày đêm Cho em khao khát nỗi niềm Bao năm lệ vẫn nổi chìm trang thơ

Sáu năm đã bơ vơ bóng lẻ Kiếp hồng nhan quạnh quẽ lòng đau Tuổi Xuân vội vã qua mau Hoàng hôn mây phủ ngang đầu anh ơi

Mưa tí tách rơi rơi gợi nhớ Nỗi niềm riêng trăn trở vì đâu… Duyên tan vỡ giấc mơ sầu Lòng người ai biết nông sâu mà dò

Duyên ngang trái tơ vò lần nữa Em một mình đi giữa hoàng hôn Thôi đành chọn kiếp cô đơn Chiều nay mây trắng buồn hơn chiều nào (Hoàng Mai)

Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu Thà khuyên chàng đừng chịu rong chơi Bao ngày nằm đất ngủ trời Lúc đi ngắm gió lúc ngồi ngắm sương

Lúc ngoảnh lại – mùi hương bay mất Lúc quay đi – phảng phất phía sau Muôn hương muôn sắc muôn màu Tập thành hậu diện Chiêm Bao Niết Bàn

Cuộc trần thế bách ban sự huống Bao sự tình chìm xuống nổi lên Người đi góc bể gập ghềnh Kẻ về xó bếp quên tên tuổi mình

Lúc ngoảnh lại thình lình chợt thấy Sau lưng mình lẩy bẩy đa đoan Hồi sinh gió núi trăng ngàn Thấy em cơ cẩn đá vàng hơn xưa

Lúc ngoảnh lại chép bừa ra bút Chào mai sau hun hút biển dâu Phù trầm ký ức thiên thâu Nặng tình quá khứ anh chào tương lai. (Bùi Giáng)

Đêm nay nữa tròn ba đêm thức Lòng riêng mang uẩn khúc u buồn Ngoài hiên gió thoảng mù sương Vẳng nghe tiếng dế đêm trường nỉ non

Hoa lá cũng mỏi mòn trông ngóng Cơn mưa đầu hạ nóng chưa loang Anh về ngỡ đã sang trang Ai hay giông tố phũ phàng đời em

Sầu mê khúc đêm đêm băng giá… Tiễn đông đi lan tỏa xuân về . Tình ta quá đỗi nhiêu khê Em đâu nghĩ đến não nề ngày sau

Anh nửa vòng bán cầu xoay mãi Mà thời gian hết tái lại hồi Cho em giông gió nửa vời Bao năm rồi vẫn rối bời trang thơ

Thắm thoát đã sáu năm thương nhớ Đi bên nhau những ngỡ vợ chồng Heo may hay gió mùa đông Tình nhân cũng chẳng… bạn lòng cũng không

Anh gọi em má hồng tri kỷ Đêm năm canh thủ thỉ não nề Chiều nay xuân vẫn tràn trề Mà hồn em đã bộn bề mưa giăng

Duyên đã lỡ dùng dằng số kiếp Người sang sông đã tiếp nối bờ Đời em ruột rối dường tơ Thôi đành duyên phận… hững hờ mây bay

Đường tình trót thương vay kiếp trước Nợ ái ân nghiệp chướng phải mang Anh giờ lụa gấm cao sang Em về nhận cái bẽ bàng người sau (Hoàng Mai)

Em nhớ mãi chiều thu lá đổ Mình bên nhau cạn tỏ nguồn cơn Chạnh lòng anh vọng lời thương Xa xa vẳng tiếng nghe dường nỉ non

Anh khắc khoải lòng son giữ mãi Đời biển dâu xa xót tình đau Lời anh nghe thấm từng câu Người như ôm cả nỗi sầu thế nhân

Hai ta cứ tần ngần nuối tiếc Một đời em tha thiết từng mơ Nào ai học được chữ ngờ Gối chăn hờ hững sương mờ phủ giăng

Anh chốn ấy! Mộng nay đã hết Em ngồi đây lặng chết từng giây Một mình trăn trở đêm nay Biết ai hiểu thấu đắng cay chuyện lòng

Xuân trở giấc hoa không muốn trổ Ngại ngần lo sầu khổ bao mùa Thôi đành duyên kiếp đẩy đưa Thuyền neo bến hẹn gió mùa lắt lay

Tình chợt đến – chợt đi – ai biết Đường vào tim khôn xiết bẽ bàng Chòng chành với chiếc đò ngang Mai sau biết có vẹn toàn được chăng (Hoàng Mai)

Người tìm đến một chiều đông giá Khi đời em lòng dạ ngổn ngang Duyên đầu vội sớm ly tan Anh đem nắng ấm… chứa chan xuân về

Qua rồi tuổi đam mê tình ái Em và người gặp lại là duyên Nửa vòng trái đất mỗi đêm Xa xôi cách trở nỗi niềm tỏ phân

Dòng thư tỏ thu dần khoảng cách Người và em dằng dặc đêm trường Cánh chim bạt gió tha hương Trái tim vết khắc một đường hằn sâu

Dòng tâm sự đớn đau thân xác Nỗi đoạn trường than trách ai đây Tỏ tường bao nỗi đắng cay Trời cao có thấu lòng này hay chăng

Người gọi ta hồng nhan tri kỷ Ta gọi người thủ thỉ tình quân Mỗi năm vào dịp nghinh tân Cùng nhau dạo Hội hoa xuân quê nhà

Thấm thoát sáu năm dài ròng rã Luôn ưu tư tấc dạ u hoài Cớ chi duyên ngắn tình dài Trách sao Tạo Hóa đọa đày hồng nhan (Hoàng Mai)

– Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi; Mãi mãi là trong những phút giây. Sắc hồng mãi mãi hôm nay, Hoa sim nở rộ cuồng say một đồi; Em nói nhỏ: “hỡi người yêu dấu, Hãy yêu em mãi mãi nghe anh?” Say xưa anh cũng dặn tình: “Yêu anh mãi mãi nghe! Mình yêu anh.” Hoa nửa buổi muốn thành vạn thuở, Lòng một đời tính độ ngàn năm; Sông trôi núi lở âm thầm, Đường đi vũ trụ có cầm được đâu! Nhưng ta sẽ yêu nhau mãi mãi, Mãi mãi là trong những phút giây; Lâu dài là bóng, là mây, Là môi kỳ ngộ, là tay hảo cầu. Mãi mãi ở trong câu hò hẹn, Mãi mãi trong ý nguyện bình sinh; Thời gian không phải của mình, Tình chỉ mãi mãi bằng tình tháng năm? Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi, Trong phút giây ân ái muôn đời. Mai kia dù có rẽ rời, Đôi ta đã mãi mãi ngồi bên nhau. (Xuân Diệu)

Trời hôm nay chợt mưa chợt nắng Tiễn người đi bến vắng đò chiều Nghe hồn thổn thức cô liêu Ta còn có biết bao điều trong nhau

Chim lẻ bạn âu sầu muôn lối Lòng bao năm tăm tối não nề Qua rồi một thoáng đam mê Tóc xanh giờ đã mây che phủ đầu

Chân đếm bước dòng sầu nhạt nắng Lòng bâng khuâng ngõ vắng thưa người Đường trần chỉ một mình tôi Trời cao sao nỡ tách đôi duyên mình…

Anh trở gót hành trình đếm bước Trời vào Thu sướt mướt tình ngâu Sóng giăng bủa bến giang đầu Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi (Hoàng Mai)

Đêm trở giấc canh khuya lẻ bóng Tựa thềm hoa lặng ngóng trông ai Lệ tuôn đẫm ướt mi dài Có hay chăng hỡi non đoài người ơi

Đường vạn nẻo xuân khơi không bước Lối rẽ vào sau trước chông gai Yêu nhau gầy rạc hình hài Nỗi đau này xuống tuyền đài sao tan

Người gọi ta… hồng nhan tri kỷ Ta gọi người hoan hỉ: tình quân Tâm can sao cứ bần thần Thuyền chưa ghé bến… cố nhân mất rồi

Ta – người vốn chẳng ai gian dối Cùng chung nhau mở lối tương lai Số trời định phận… chia hai Có duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này

Nơi chốn ấy người đau ta khóc Nơi phương này người khóc… ta đau Trúc Mai chẳng vẹn duyên sau Thì cam đành phận… vì đâu hỡi người (Hoàng Mai)

Bạn đang đọc nội dung bài viết Chùm Thơ Viết Về Mẹ Yêu Hay Nhất (Song Thất Lục Bát) trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!