Đề Xuất 1/2023 # Câu Chuyện Về Một Chú Ếch # Top 8 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Câu Chuyện Về Một Chú Ếch # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Câu Chuyện Về Một Chú Ếch mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng vô ích, hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi. Cuối cùng, một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng. Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực còn lại tiếp tục nhảy lên. Đám ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết .

Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa. Và thật kỳ diệu, cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu. Đàn ếch xúm lại: ” Không nghe chúng tôi nói à?” Chúng cứ hỏi mãi trong sự ngạc nhiên và lúng túng của con ếch nọ. Cuối cùng sự thật cũng được một con ếch già hé lộ rằng con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác hò reo đang cổ vũ cho nó!!!….

Quay về trang chủ:

Truyện cổ tích,

Top 10 truyện cổ tích hay nhất mọi thời đại:

Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Trí khôn của ta đây, Cô bé lọ lem, Cô bé bán diêm, Sơn tinh thuỷ tinh, Cô bé quàng khăn đỏ, Nàng tiên cá, Tấm cám, Ăn khế trả vàng, Cóc kiện trời

Truyện xem nhiều nhất

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất:

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng truyện cổ tích tấm cám , sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Kể Một Câu Chuyện Cảm Động Về Chú Bộ Đội Để Lại Cho Em Nhiều Ấn Tượng Sâu Sắc

Kể một câu chuyện cảm động về chú bộ đội để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc

-Em đã từng được xem trên ti vi, được đọc trên báo những câu chuyện cảm động về các chú bộ đội đóng quân ngoài biển đảo.

-Trong đó câu chuyện về người lính Nguyễn Hữu Tính chôn trứng vích xuống cát ngoài đảo Sinh Tồn thuộc quân đào Trường Sa làm em nhớ nhất.

-Rùa, vích biển rất thích chọn những bãi cát trên đảo Sinh Tồn để đẻ trứng nhưng cát ở đây di chuyển theo gió nên trứng ấp tự nhiên thường không nở được làm bãi đáp để đẻ trứng,

-Vì thế anh cùng với hai đồng đội nữa là chiến sĩ Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn Trung đã làm những “bà đỡ” bất đắc dĩ cho những chú vích, chú rùa biển quý hiếm ở đây.

-Khi chiến sĩ trực đêm báo có vích đẻ trứng đâu đây, ba anh Tính, Trung, Anh liền chăm chăm nhìn xuống bãi cát để tìm trứng. Ai cũng nhắc nhở nhau phải cẩn thận.

-Sau đó nhóm chiến sĩ mang những thau trứng tìm được di chuyển.

-Đây là lần thứ hai nhóm chiến sĩ áp dụng cách ấp trứng nhân tạo này. Vì trước đó nhóm chiến sĩ đã để ý và rất tiếc cho hàng ngàn trứng vích, trứng rùa biển quý hiếm bị cuốn theo cơn gió.

-Các anh đã thầm lặng làm những công việc như thế để nhân thêm sự sống cho Trường Sa của Tổ quốc.

-Em đã rất xúc động khi đọc được câu chuyện này. Em càng thêm khâm phục và tự hào hơn về những người lính ngoài hài đảo.

-Những người lính ấy đã giúp em cảm nhận sâu sác một điều, rằng tình yêu cuộc sống, yêu con người và yêu cả động vật chính là câu chuyện đẹp đẽ nhất thế gian.

BÀI LÀM VĂN

Em đã từng được xem trên ti vi, được đọc trên báo những câu chuyện câm động về các chú bộ đội đóng quân ngoài biển đảo. Em biết, họ là những người lính đã thầm lặng cống hiến cả tuổi trẻ, đóng góp công sức thậm chí hi sinh cả tính mạng mình để bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Những câu chuyện trong đời sống hàng ngày của họ cũng vô cùng phong phú và thú vị. Trong đó câu chuyện về chiến sĩ Nguyễn Hữu Tính chôn trứng vích xuống cát ngoài đảo Sinh Tồn thuộc quân đảo Trường Sa làm em nhớ nhất.

Đảo Sinh Tồn thuộc quân đâo Trường Sa hình thành từ miệng núi lửa, đảo được bao bọc bởi những rặng san hô rộng và những bãi cát tuyệt đẹp. Rùa, vích biển rất thích chọn đây làm bãi đáp để đẻ trứng. Tuy nhiên theo anh Tính thì bãi cát ở đây di chuyển theo con gió nên trứng ấp tự nhiên thường không nở được, trứng sẽ bị gió và sóng biển cuốn trôi mất. Vì thế anh cùng với hai đồng đội nữa là chiến sĩ Nguyễn Vân Anh và Nguyễn Văn Trung đã làm những “bà đỡ” bất đác dĩ cho những chú vích, chú rùa biển quý hiếm ở đây.

Đó là khi chiến sĩ trực đêm báo có vích đẻ trứng đâu đây, ba anh Tính, Trung, Anh liền chăm chăm nhìn xuống bãi cát để tìm trứng. Ai cũng nhắc nhở nhau phải cẩn thận, chu đáo tìm từng đoạn một bởi nếu không may có thể làm hỏng trứng. Khi đã tìm thấy những quả trứng do rùa, vích biển đẻ vùi trong cát, nhóm chiến sĩ mang những thau trứng tìm được di chuyển đến bãi đáp an toàn, chôn trứng xuống bãi cát ở độ sâu nhất định và chờ theo dõi trứng nở. cả nhóm phải tim hiểu và thực hành để tìm ra cách ấp trứng nhân tạo này vì trước đó nhóm chiến sĩ đõ để ý và rất tiếc cho hàng ngàn trứng vích, trứng rùa biển quý hiếm bị cuốn theo cơn gió.

Các anh còn chia sẻ lần đâu cả nhóm làm “bà đỡ” bất đắc dĩ chẳng biết làm sao để ấp trứng, về sau thử nghiệm bằng cách đem trứng chôn ở nhiều độ sâu khác nhau, cuối cùng đã có kết quả: trứng đã nở thành con. Và các anh đã trở thành những “bà đỡ mát tay” như thế trên đảo.

Các anh đã thầm lặng làm những công việc bình dị nhưng hết sức đáng quý như thế để nhân thêm sự sống cho Trường Sa của Tổ quốc. Đó là công việc nhỏ nhoi nhưng rốt cảm động và có ích cho đời.

Em đã rất xúc động khi đọc được câu chuyện này. Em càng thêm khâm phục và tự hào hơn về những người lính ngoài hải đảo, Những người lính ấy đã giúp em cảm nhận sâu sắc một điều, rằng tình yêu cuộc sống, yêu con người, cỏ cây, động vật chính là câu chuyện đẹp đẽ nhất thế gian. Sau này lớn lên, em cũng mong muốn được trở thành người lính hải đảo đẹp đẽ, anh hùng mà cũng hết sức bình dị, thân thương như thế.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Sưa Tầm Một Số Câu Chuyện Vui Về Nghề Kế Toán

CS1 : Lê Trọng Tấn – Thanh Xuân – Hà Nội CS2 : Nguyễn Cơ Thạch – Từ Liêm – Hà Nội CS3 : KĐT Sài Đồng – Long Biên – Hà Nội CS4 : Đường Ngô Thì Nhậm – Hà Đông – Hà Nội CS5 : 71 Nguyễn Chí Thanh – Đống Đa -Hà Nội CS6 : 124 Minh Khai – Hai Bà Trưng – Hà Nội

CS7: Cổ Bi – Gia Lâm – Long Biên – Hà Nội

CS8 : Vân Côi – Quận Tân Bình – HCM CS9 : 35 Lê Văn Chí – Q. Thủ Đức – TP HCM CS10 : Lê Văn Thịnh – P. Suối Hoa – Tp. Bắc Ninh CS11 : Lạch Tray – Q. Ngô Quyền – Tp. Hải Phòng CS12 : Hoàng Hoa Thám – Thủ Dầu 1 – Bình Dương CS13 : Nguyễn Văn Cừ – Q Ninh Kiều – Tp Cần Thơ

CS14 : Kim Đồng – Trần Hưng Đạo – Tp Thái Bình CS15 : Chu Văn An – Tp.Thái Nguyên CS16 : Đoàn Nhữ Hài – TP Hải Dương CS17 : Quy Lưu – Minh Khai – Phủ Lý – Hà Nam CS18 : Đường Giải Phóng – Tp. Nam Định CS19 : Nguyễn Văn Cừ – TP Hạ Long – Quảng Ninh CS20 : Chu Văn An – Vĩnh Yên – Vĩnh Phúc CS21 : Trần Nguyên Hãn – Tp.Bắc Giang CS22 : Tràng An – p Tân Thành – TP. Ninh Bình CS23 : Phong Định Cảng – TP Vinh – Nghệ An CS24 : Trần Cao Vân – Q Thanh Khê – Tp Đà Nẵng CS25 : Đường Ngô Quyền – TP Huế CS26 : Đường Hà Huy Tập – TP Hà Tĩnh

 CS27: Hà Huy Giáp – Biên Hòa – Đồng Nai CS28: Trần Hưng Đạo – Long Xuyên – An Giang CS29: Thái Sanh Hạnh – Mỹ Tho – Tiền Giang CS30: Phan Chu Trinh – TP Vũng Tàu CS31: 03 p 6 – TP. Tân An – tỉnh Long An CS32: Võ Trường Toản – Cao Lãnh – Đồng Tháp CS33: Nguyễn Hùng Sơn–Rạch Giá–Kiên Giang CS34: Lê Thị Riêng – phường 5 – TP Cà Mau CS35: Trần Phú – phường 4 – TP Vĩnh Long CS36: Phạm Ngũ Lão – phường 1 – TP Trà Vinh CS37: Hai Bà Trưng – phường 1 – TP Bến Tre CS38: Tôn Đức Thắng – Phường 1 – TP Bạc Liêu

Những Câu Chuyện Được Kể Bởi Một Kẻ Dở Hơi

Những Câu Chuyện Được Kể Bởi Một Kẻ Dở Hơi

Chương 2-1: Hồi kết khác cho nàng tiên cá, đằng sau một câu chuyện cổ tích lại là một câu chuyện cổ tích khác (1)

Những tiếng gõ lạch cạch đánh thức tôi trong mê man, gió biển tạt vào mặt rát buốt, tôi định thần nhìn lại, không hiểu sao mình lại đang ngồi trên một khoang thuyền xa lạ.

“Ariel, Ariel!”

Hàng loạt những âm thanh tuyệt vời như xa như gần vang lên, tôi nhìn xung quanh mặt biển tối om, không thể xác định mình đang ở đâu. Bên dưới lại truyền đến những tiếng lạch cạch, nhìn xuống, tôi phát hiện có năm sáu cô gái tóc ngắn tuyệt đẹp đang chơi vơi gõ lên mạn thuyền bằng gỗ.

“Ariel! Ariel!”

Bọn họ hướng đến tôi kêu gọi làm tôi giật mình, nửa người dưới của họ chìm dưới biển, những đôi tay trắng muốt hướng đến tôi vẫy gọi. Phản ứng đầu tiên của tôi là muốn tìm người đến giúp họ, bởi vì tôi không biết bơi, hơn nữa có đến mấy người, một mình tôi không thể cứu hết. Tôi toan đứng dậy, co giò định chạy đi, nhưng vừa bước được bước đầu tiên, đôi chân bỗng truyền đến cảm giác đau đớn như bị vật gì bén ngọt đâm vào.

“Á!!!”

Tôi kêu lên đau đớn, mất đà ngã xuống, tôi ôm lấy bàn chân kiểm tra xem mình đã giẫm phải cái gì… Nhưng không, bàn chân thon thả trắng ngần mịn màng, da chân hoàn hảo, ngay cả một vết xước nhỏ cũng không có! Tôi lấy làm hoang mang, tiếng gọi dưới biển lại ngày càng khẩn thiết hơn, nghĩ tới phải mau chóng cứu người lên, tôi lại tiếp tục cất bước. Cảm giác đau đớn lại một lần nữa truyền đến làm tôi khuỵu xuống, mồm mắng to cái quỷ gì đang diễn ra thế này! Nhưng làm thế nào cũng không thể nói được ra hơi, muốn lên tiếng kêu người nào đó lại giúp nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng “A Ôi”, tôi sờ vào trong miệng mình, lại sợ hãi phát hiện ra đầu lưỡi đã bị cắt cụt!

“Ariel ôi Ariel! Làm ơn hãy nghe các chị! Thời gian của em không còn nhiều nữa đâu!”

Từ bên dưới kia vọng tới những giọng nói du dương, tôi nằm dài trên mạn thuyền nghe rõ những tiếng cô gái kia gọi lên, dường như… có gì đó không đúng? Họ không phải đang kêu cứu mạng?

Tôi dùng hai tay cố lết tới gần mép thuyền, thò đầu nhìn xuống mắt biển xanh thẳm, những cô gái kia cũng nhìn lên tôi, hóa ra từ nãy đến giờ họ gọi “Ariel” là gọi tôi! Nhưng tôi đâu có phải Ariel đâu?

Những người con gái xinh đẹp để trần nửa thân trên, mỗi người đều có màu tóc và màu mắt khác nhau, điểm chung duy nhất chính là tóc ai cũng ngắn. Bọn họ thấy tôi bò đến mép thuyền, một người liền nhô lên cao hơn, để lộ vùng dưới eo là một chiếc đuôi cá sáng óng tuyệt đẹp cùng màu với màu tóc.

“Ariel, thời gian không còn nhiều nữa! Các chị đã biếu mụ phù thủy tất cả tóc để cứu em khỏi cái chết ngày hôm nay. Mụ đã cho lại các chị con dao găm này đây. Trước khi mặt trời mọc, em phải cắm nó vào tim hoàng tử. Hễ máu chàng chảy xuống chân em, lập tức đôi chân sẽ biến thành đuôi cá. Em sẽ trở thành nàng tiên cá, nhảy xuống nước là sống đủ ba trăm năm cho đến ngày hóa thành bọt biển. Nhưng mau lên em! Chàng hay em, một trong hai người, phải chết lúc mặt trời mọc. Vì em mà Thái Hậu buồn phiền đến nỗi cũng phải để cho mụ phù thủy cắt mất mớ tóc bạc. Giết hoàng tử đi và về với các chị nhanh lên em! Em có trông thấy cái vạch đỏ ở chân trời kia không? Trong mấy phút nữa, mặt trời sẽ mọc và em sẽ chết đấy!” Nói rồi nàng tiên cá kia còn ném đến bên cạnh tôi một con dao có chuôi nạm bạc.

Tôi đơ người tiếp thu thông tin, trong đầu lập tức hiện lên vô số hình ảnh, sách báo, và cả… chuyện cổ tích. “Nàng tiên cá”, “bị câm”, “mỗi bước chân đều đau đớn như giẫm lên gốc rạ vót nhọn”, “giết hoàng tử hoặc vỡ tim mà chết”, những cái này đều nói lên… tôi chẳng lẽ đã trở thành nàng tiên cá!?

Má ơi! Chẳng cần phải nói gì thêm nữa, cái câu chuyện máu chó này tôi thừa sức thuộc nằm lòng rồi! Nhìn ánh sáng nhỏ dài như vệt máu nơi chân trời, tôi hết hồn nghĩ: Mình còn chưa muốn chết!!!

Tôi nhặt con dao găm lên, không nói nhiều lời liền lập tức loạng choạng bước đi, hai ba bước đầu còn đau, nhưng đối mặt với sinh tử thì đau này chỉ là muỗi! Tôi không phải nàng tiên cá, tôi không yêu hoàng tử, tôi cũng không phải thánh mẫu, tôi sẽ không vì người mình không quen mà hi sinh, còn chưa kể từ trước đến nay tôi cũng chẳng ưa gì câu chuyện này.

Gần sáng nên những người hầu gái phục vụ đã rời giường, họ trông thấy tôi loạng choạng chạy như điên trong khoang thuyền nhưng cũng không cản tôi, đoán chừng thân phận của “nàng tiên cá” cũng có mấy phần đặc biệt. Tôi tìm thấy cửa phòng trang trọng nhất, đẩy ra, quả nhiên có một đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ say, nét cười hạnh phúc vẫn còn đọng trên môi sáng ngời đến chói mắt.

Mẹ nó! Chị mày sắp chết mà tụi bay còn hạnh phúc thế này!?

Ánh sáng đầu tiên chiếu vào gian phòng qua cửa sổ tròn trên boong tàu, tôi không nghĩ nhiều nữa, giương con dao lên đâm về phía “hoàng tử”. Trong khoảng khắc con giao rơi xuống, người đang ngủ say bỗng choàng tỉnh, né được mũi dao cắm thẳng vào tim, nhưng cũng bị lưỡi dao sắc nhọn quẹt một đường dài trên ngực.

“Em gái của tôi! Em làm cái gì vậy?” Hoàng tử khiếp sợ ôm ngực, nhìn đến tôi như thể không thể tin nổi. Công chúa bên cạnh cũng bị đánh thức, sợ hãi hét lên ầm ĩ.

Tôi nào có thời gian đôi co với hai người này? Dòng máu đặc sệt từ trên ngực hoàng tử chảy ra thấm vào chăn ga trắng muốt thành từng vệt loang lổ, căn phòng dần sáng rõ hơn, thời gian của tôi cũng sắp hết, với khả năng này tôi hoàn toàn không còn cơ hội đâm dao vào tim hoàng tử nữa. Ném dao đi, tôi liền nhào tới lên trên ngực hoàng tử, anh ta vẫn còn khiếp sợ với hành động của tôi, còn tay tôi thì không ngừng quẹt lên ngực anh ta, đoạt lấy dòng máu đang chảy ra kia rồi điên cuồng bôi lên chân mình.

Máu ở tim chứ gì! Máu ở ngực cũng gần với tim! Còn nước còn tát, tôi không muốn chết!

Cho đến khi hoàng tử dùng sức đẩy tôi ngã lăn quay xuống sàn, đôi chân trắng muốt của tôi đã bê bết đầy máu đỏ, nhìn vào thật dọa người. Nhưng mà… hình như không có tác dụng, bởi vì chân vẫn là chân, không hề có một dấu hiệu biến đổi về đuôi cá. Đúng lúc này, cơn đau ở tim truyền đến khiến tôi hét lên, ôm lấy lồng ngực co giật, trái tim như thể bị kìm sắt bóp chặt đau đớn.

Thôi xong rồi, thất bại rồi, tôi tuyệt vọng vặn vẹo, ngày hôm qua tôi còn đang vui vẻ chơi biển, còn thoải mái nhăt vỏ sò ngoài bãi cát, không ngờ chỉ ngủ một giấc lại trở thành cái dạng này! Còn chưa có làm được gì đã chết toi rồi! Tôi đếm từng giây từng phút cuối cùng, chỉ mong sao mình chết thật nhanh, đau đớn cũng trôi qua thật nhanh đi, không dưng chịu trận cũng đừng để cho tôi thống khổ quá lâu mới phải.

Bỗng “ẦM” một tiếng, mặt sàn đung đưa dữ dội rồi nghiêng một góc bốn lăm độ khiến tôi lăn lộn mấy vòng, sau đó như một thước phim quay chậm, thành tàu trước mặt bỗng vỡ toang, nước biển hung ác tràn vào, bằng một sức mạnh không thể chống lại, cuốn tôi vào trong lòng đại dương lạnh lẽo.

Cơn đau do nước tràn vào mũi miệng cộng với cơn đau thắt ở tim cùng lúc tra tấn tôi.

Tại sao tôi còn chưa chết!?

Tại sao cùng lúc phải chịu vừa đau tim vừa chết đuối! Tôi vùng vẫy trong mặt nước lạnh băng, đau đớn, mệt mỏi, tuyệt vọng làm tê liệt não bộ. Hình ảnh cuối cùng hiện lên, là hình ảnh bữa tôi hôm qua vẫn còn quây quần bên bố mẹ. Tôi buông xuôi, không muốn dãy dụa nữa, để mặc bản thân nặng nề chìm xuống, bọt khí cuối cùng trong phổi cũng thoát ra, chờ đợi cái chết sẽ đến với mình.

Nhưng mà, cơn đau từ từ tan biến, cái nặng nề của áp lực nước cũng dần dần tan đi, thần trí lại thanh tỉnh ít nhiều.

Tôi mở mắt, ngạc nhiên là mình chưa có chết! Cả cơ thể trôi nổi bồng bềnh, lòng biển xanh thẳm yên bình ôm ấp tôi không hề thấy lạnh. Nhìn xuống, tôi ngạc nhiên phát hiện dưới chân mình không còn là đôi chân nữa, thay vào đó là một chiếc đuôi cá tuyệt đẹp màu nâu đỏ, cùng màu với màu tóc của “Ariel”.

Vậy là… tôi thoát chết rồi!?

Sung sướng đến mức chỉ muốn hét to, tôi há mồm cười lớn đồng thời hai tay làm thành hình chữ V chiến thắng, nhưng tôi phát hiện, mình lại không thể nói, đầu lưỡi trong miệng như cũ vẫn cụt lủn. Có thể vì lời nguyền bởi vì không phải là máu thực sự ở trong tim hoàng tử chảy vào chân tôi nên chưa được giải hoàn toàn. Nhưng có còn hơn không, ít nhất tôi cũng sẽ không chết lúc này!

Tôi vui mừng muốn chê… à nhầm… vui mừng vì được sống, lập tức muốn quay về báo tin vui cho những”người chị” đã hi sinh mái tóc tuyệt đẹp để cứu mạng tôi, không ngờ vừa quay ra, lại gặp phải tình cảnh khó xử.

Hoàng tử cùng công chúa, lúc khoang thuyền vỡ nát đã không chỉ cuốn một mình tôi, hai người hai bên… khụ khụ… trần truồng, đang điên cuồng quẫy đạp, có vẻ như sắp chết đuối.

Haizz, thực sự thì tôi muốn bỏ qua lắm! Một bên là hoàng tử, là kẻ trực tiếp làm cho “Ariel” ngốc nghếch mê muội từ bỏ tất cả, đến cả mạng sống cũng không cần. Một bên là công chúa, là kẻ gián tiếp suýt giết chết “Ariel”, nếu như không có nàng nửa đường xuất hiện khiến hoàng tử nhận lầm ân nhân cứu mạng thì câuchuyện đã được Happy Ending như trong hoạt hình của Walts Disney rồi.

Nhưng nói qua nói lại, kẻ đáng trách nhất vẫn là “Ariel”, cũng chỉ vì sự mê muội ngu ngốc của nàng nên mới làm tôi tí chết thế này!

Quẫy nước hai ba cái, phải biết trước đây tôi là con vịt cạn, có biết bơi bao giờ, bây giờ làm người cá tự do, dùng một thế bơi kì dị hướng đến hai người ở bên kia bơi lại.

Hiển nhiên hai người hoàng tử và công chúa nhìn thấy tôi cũng khiếp sợ không thôi, ngực hoàng tử vẫn còn chảy máu đầm đìa, máu loãng loang ra mặt nước đỏ thẫm, công chúa thì gần như sắp bất tỉnh, nào có dáng vẻ của vị “ân nhân” đã cứu mạng hoàng tử bao giờ. Mà kệ, tôi nắm tay hai người, mặc cho họ chìm nổi, chỉ dùng tốc độ lớn nhất, bằng tướng bơi kì cục nhất kéo họ đến gần mạn một mảnh gỗ lớn nổi lềnh bềnh trên biển. Hoàng tử xem ra vẫn còn sức, anh ta trèo lên trước nhất, sau đó xoay người kéo công chúa từ dưới nước lên, dịu dàng đặt nàng nằm trên mảnh gỗ, sau đó lại quay đầu, ánh sáng trong mắt lập lòe, đưa ta về phía tôi…

Tôi nhìn từ vết cắt dài vẫn còn nhỏ máu tòng tòng trên ngực anh ta đến bàn tay đưa ra kia, xem ra “Ariel” không phải không hoàn toàn chiếm được một phần trái tim hoàng tử. Chỉ là, tôi không phải “Ariel”, tôi sẽ không vì một hành động nhỏ nhoi kia mà rung động. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, mỉm cười, chậm rãi lắc đầu, sau đó quẫy đuôi lặn xuống.

Trước khi xuống thật sâu, bên tại vẫn còn nghe được lời nói vang vọng.

“Là chính em cứu tôi đúng không? Người em gái của tôi! Ngày đó khi tôi rơi xuống biển, chính em đã cứu tôi…”

Sau đó tất cả chỉ còn là tiếng nước bập bềnh và bong bóng lách tách.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Câu Chuyện Về Một Chú Ếch trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!