Đề Xuất 1/2023 # Bài Giảng Lễ Tạ Ơn Các Tân Linh Mục Dòng Thánh Thể Tại Gx. Phong Lâm, Gp. Bùi Chu # Top 5 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Bài Giảng Lễ Tạ Ơn Các Tân Linh Mục Dòng Thánh Thể Tại Gx. Phong Lâm, Gp. Bùi Chu # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Bài Giảng Lễ Tạ Ơn Các Tân Linh Mục Dòng Thánh Thể Tại Gx. Phong Lâm, Gp. Bùi Chu mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Lm. Gioakim Nguyễn Đức Việt Châu,SSS

Kính thưa các tân linh mục,

Thưa toàn thể anh chị em quí mến,

Hôm nay chúng ta hân hoan dự lễ tạ ơn của các tân linh mục Dòng Thánh Thể. Các Ngài là những người anh em trong hàng ngũ chúng ta, nay được Chúa tuyển chọn để tham dự đặc biệt vào quyền tư tế đời đời của Chúa Kitô.

Chúa Kitô là vị linh mục đời đời. Nếu công việc cứu chuộc tự nó đã đầy đủ và hoàn tất, thì công việc phổ biến ơn cứu chuộc, vẫn còn thiếu.Vì thế, Thiên Chúa đã trao phó công việc này cho Giáo Hội, cho 12 Tông Đồ và cho những người được kêu gọi để nối tiếp công việc ấy.

Thì trước mặt chúng ta hôm nay, các tân linh mục Dòng Thánh Thể vừa lãnh nhận sứ điệp sai đi, để tiếp tục công việc của Chúa. Các ngài đã được tuyển chọn để tham gia một cách đặc biệt do bí tích Thánh Chức, vào quyền hiến tế của Chúa Kitô. Các ngài không tự gán cho mình cái vinh dự này, mà do ơn tuyển chọn của chính Chúa như lời Chúa đã nói:”Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng Thầy đã chọn các con”

Kính thưa quí vị,

Người Công giáo Việt Nam, quen gọi các linh mục là Thầy Cả, vì quyền chức của các ngài thật lớn lao cao cả. Khi nói về quyền chức của linh mục, thánh Cyprianô đã tóm lại trong hai điểm chính yếu là:

Ngày khai thiên lập địa, Thiên Chúa phán: “Hãy có ánh sáng” thì này đây, ánh sáng huy hoàng xuất hiện. Chỉ một lát nữa, các tân linh mục của chúng ta nghiêng mình trên chiếc bánh miến và trên chén rượu nho, các ngài đọc lời truyền phép, tức thì bánh miến và rượu nho trở nên Mình và Máu thánh Chúa Giêsu. Và trên con người tội lỗi, bàn tay các ngài sẽ giơ lên và nói: “Cha tha tội cho con” thì cho dầu tội lỗi đỏ như máu, tâm hồn cũng trở nên trong trắng như tuyết!

Thưa anh chị em,

Quyền chức cao trọng ấy, Thiên Chúa đặt trong những con người yếu đuối. Chúa nâng lên một bậc cao sang, mà Chúa không cất đi những sự yếu hèn của con người. Vì thế thánh Phaolô đã viết cho giáo đoàn Hípri lời này: “Vì yếu đuối, ngài cũng phải dâng lễ đền tội cho chính mình cũng như cho dân chúng” (Hr 5,1-2).

Và sau mấy lời suy niệm về thiên chức linh mục, chúng tôi xin có mấy lời tâm sự, của một người anh em linh mục, để chia sẻ với các tân linh mục mà chúng tôi rất qúi trọng.

Trước hết, thưa các tân linh mục!

Chân Phước Chevrier một đời lo cho linh mục, ngài đã nói: “Linh mục là một người bị ăn”. Nguyên văn tiếng Pháp là: “Le prêtre est un homme mangé“. Nghĩa là từ đây các cha không còn thuộc về các cha nữa, mà các cha là của đoàn chiên, của mọi người. Mình Thánh mà các cha cầm nơi tay để trao ban cho mọi người, ấy là biểu hiệu đời linh mục, một con người bị ăn. Làm linh mục không phải cho mình mà cho người khác. Thời giờ của các cha là của họ, tài năng kiến thức của các cha là của họ. Làm linh mục là cho, mà không mong được đền đáp như lời Chúa phán: “Thầy đến không phải để được phục vụ, mà để phục vụ… và dâng mình làm giá chuộc muôn dân”.

Ý tưởng thứ hai lấy trong câu truyệncủa thánh Gioan Vianney. Người ta kể lại, ngày ngài lên đường đi nhận xứ mới, sau ngày lãnh chức linh mục. Ngài được chỉ định đi nhận xứ Ars, một giáo xứ gần như mất đạo, không có người hướng dẫn, không có người đón đưa. Một mình thất thểu trên đường dò dẫm tới xứ Ars. Trên đường Ngài gặp một em nhỏ, Ngài lân la làm quen rồi hỏi em bé: “Này em, đường về xứ Ars đi ngả nào?”. Em bé ngước mặt nhìn ông già rồi nói: “Ông đi lối này, rẽ tay phải thì tới. Gần tới nơi rồi đấy!”.

Cha thánh Gioan Vianney nhìn em bé và nói: “Em chỉ cho ta đường về xứ Ars. Ta sẽ chỉ cho em đường về Thiên Đàng! “.Thưa các cha, đó cũng là bổn phận của cả cuộc đời linh mục, là chỉ đường cho người ta về Thiên Đàng.

Sau cùng, chúng tôi thay mặt toàn thể cộng đồng dân Chúa giáo xứ Phong Lâm, có lời chúc mừng các tân linh mục Dòng Thánh Thể. Xin các tân linh mục rộng tay ban phúc lành của Chúa cho tất cà mọi người hiện diện, và cho toàn thể giáo xứ Phong Lâm chúng tôi. Amen.

Bài 16: Thánh Lễ Tạ Ơn

“Rồi Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn,trao cho các ông và nói : Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22,19)

BÀI HỌC :

Thánh Lễ là việc Chúa Giêsu dâng mình cho Chúa Cha qua hy tế thập giá để tạ ơn Thiên Chúa và cầu xin ơn tha tội cho con người.

I – CHÚA GIÊSU THIẾT LẬP THÁNH LỄ

Trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu đã làm một cử chỉ bẻ bánh báo trước hy lễ thập giá. Bánh bẻ ra chính là thân thể bị hủy tế vì ta, và rượu trong chén chính là Máu Chúa Giêsu đổ ra để tha tội ta, nhờ đó hy lễ thập giá được tiếp tục qua mọi thời đại cho tới khi Người đến.

Hy tế của Đức Kitô hiện diện trên bàn thờ đem lại cho muôn thế hệ Kitô hữu khả năng được kết hợp với lễ dâng của Người. “Chúng ta tin rằng các linh hồn sẽ được hưởng nhiều ơn ích nếu chúng ta cầu cho họ khi Đức Kitô, Chiên Hy Tế cực thánh cực trọng đang hiện diện… Khi khẩn cầu cho những người đã an giấc, dù họ còn là tội nhân, chúng ta đã dâng lên Thiên Chúa chính Đức Kitô, Đấng đã hiến mình vì tội lỗi chúng ta, để Người giao hòa họ và chúng ta với Thiên Chúa, Đấng yêu thương con người” (Thánh Syrilô Giám Mục Giêrusalem).

Dâng thánh lễ là chúng ta chúc tụng , cảm tạ Thiên Chúa, và cũng là đền tội và xin ơn thánh hoá nhân loại.

II – CHÚA GIÊSU NÓI TRONG THÁNH LỄ

Phụng Vụ Lời Chúa bắt đầu từ Bài Đọc I cho đến hết Lời Nguyện Tín Hữu :

1* Các bài đọc Thánh Kinh :

Trong thánh lễ có hai hoặc ba bài đọc Thánh Kinh, bài đọc 1 thường rút ra từ “các sách ngôn sứ” (Cựu Ước), bài đọc 2 từ “ký ức của các tông đồ” (các thư Tân Ước), và bài đọc cuối bao giờ cũng rút ra từ một trong 4 sách Phúc Âm.

Bộ bài đọc gồm một chu kỳ 3 năm (năm A, B, C) cho các ngày Chúa Nhật và một chu kỳ 2 năm (năm chẵn và năm lẻ) cho các ngày trong tuần. Mục đích của các chu kỳ này là để các tín hữu có thể nghe được hầu hết các bản văn Thánh Kinh quan trọng trong kỳ hạn làø 3 hoặc 2 năm.

2* Đáp Ca :

Sau khi lắng nghe Lời Chúa (bài đọc 1), chúng ta đáp lại Lời Chúa bằng chính Lời Chúa là các Thánh Vịnh (Thánh Vịnh là một cuốn Sách Thánh trong số 73 cuốn của bộ Thánh Kinh). Dùng chính Lời Chúa để nói chuyện với Chúa là xứng đáng và vui lòng Chúa nhất. Vì thế Phụng Vụ buộc bài hát đáp ca phải lấy ý từ Thánh Vịnh. Trước khi công bố bài Tin Mừng có lời tung hô Ha-lê-lu-ia để ca ngợi Thiên Chúa.

3* Tin Mừng và giảng giải :

Cao điểm của việc công bố Lời Chúa là bài Phúc Âm vì đây chính là Lời Chúa Kitô nói với chúng ta nên mọi người đứng để nghe đọc. Trước đó mọi người còn đáp: “Lạy Chúa, vinh danh Chúa”, đồng thời ghi 3 dấu thánh giá : trên trán để xin Chúa mở trí cho hiểu Lời Chúa, trên môi để xin Chúa mở miệng nói Lời Chúa, và trên ngực để xin Chúa mở lòng yêu mến Lời Chúa. Thừa tác viên công bố Tin Mừng phải là Phó Tế hay Linh Mục.

Chỉ những người có chức thánh mới được quyền giảng dạy trong Phụng Vụ. Nội dung bài giảng thường là dẫn giải Lời Chúa để áp dụng vào đời sống, hoặc nói lên ý nghĩa ngày lễ, việc cử hành…

4* Kinh Tin Kính :

Nguyên thủy là lời tuyên tín trong phép Rửa, vì thế kinh Tin Kính đọc ở số ít, muốn nói là chính tôi tin và tôi đang tuyên xưng trước mặt mọi người nên không dùng từ “con” như vẫn nói với Chúa. AMEN là muốn nói ‘Tôi tin như những điều vừa tuyên xưng’.

5* Lời nguyện tín hữu :

Đây là lời nguyện đại đồng của toàn thể tín hữu đang hiện diện, chứ không phải của riêng giáo dân hay giáo sĩ. Có 4 ý nguyện chính được xướng lên để gợi ý cầu cho Hội Thánh, cho thế giới, cho một hạng người, và cuối cùng cho cộng đoàn đang hiện diện. Mọi người cùng hiệp lời cầu nguyện theo ý chỉ đó bằng câu: “Xin Chúa nhận lời chúng con”.

III – CHÚA GIÊSU DÂNG MÌNH TRONG THÁNH LỄ

Phụng vụ Thánh Thể gồm ba bước: chuẩn bị, hiến tế và hiệp lễ.

1* Chuẩn bị lễ vật :

Phần này không gọi là dâng lễ như xưa nữa nhưng là trình bày lễ vật, vì dâng có nghĩa là hiến tế, mà việc hiến tế chỉ thực hiện trong Kinh Tạ Ơn. Thánh lễ là dâng lễ vật nhưng lễ vật là Chúa Kitô dưới hình bánh và rượu. Hơn nữa, lúc này bánh rượu chưa trở thành Mình và Máu Chúa nên chưa thể dâng lễ. Bàn thờ là nơi tế lễ, tượng trưng cho Chúa Kitô nên chúng ta phải cúi đầu chào Bàn Thờ.

Trọng tâm và tuyệt đỉnh của toàn bộ cử hành thánh lễ là Kinh Tạ Ơn khi toàn thể Hội Thánh kết hiệp với Chúa Kitô tuyên xưng kỳ công của Thiên Chúa và dâng hy tế.

“Khi cử hành bí tích Thánh Thể, Hội Thánh tưởng nhớ cuộc vượt qua của Đức Kitô; lúc đó, cuộc Vượt qua này trở nên hiện diện giữa cộng đoàn, vì lễ tế của Đức Kitô trên thập giá chỉ dâng một lần là đủ và luôn luôn sống động để đem lại ơn cứu độ” (GLHTCG 1364).

Thánh lễ là một hy tế vì là lễ tưởng niệm cuộc Vượt qua của Đức Kitô, và là hy tế độc nhất và độc hữu của Chúa Giêsu đã được dâng một lần thay cho tất cả. Chúng ta không bao giờ làm lại nữa và cũng chẳng bao giờ có thể làm lại được. Hành vi dâng lễ của Chúa Giêsu ngày xưa bây giờ đi vào không gian và thời gian của ta cách mầu nhiệm nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần. Có hàng triệu thánh lễ nhưng vẫn chỉ là một hy lễ duy nhất đã dâng bây giờ đi vào đời sống chúng ta.

Tóm lại, Thánh lễ là một hy tế vì hiện tại hóa hy tế thập giá, vì tưởng niệm và ban phát hiệu quả của hy tế thập giá Đức Kitô.

3* Nghi thức hiệp lễ :

Đây chính là việc bẻ Bánh ra làm nhiều phần để chia cho nhau và muốn nói rằng chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ chia sẻ một bánh sự sống là Đức Kitô, cũng như chúng ta tuy nhiều nhưng phải hiệp nhất nên một thân thể là Đức Kitô.

Rước lễ nhằm mục đích kết hiệp với Chúa Giêsu để chính Người trở thành của ăn thức uống thiêng liêng cho chúng ta cho đến khi được kết hiệp vĩnh viễn ở trên trời. Bởi thế, sau khi Rước Lễ phải chăm chú cầu nguyện, tạ ơn Chúa.

Thánh lễ Tạ Ơn được hiến dâng cho mọi người nhưng chỉ sinh hoa kết quả nơi những ai liên kết với cuộc khổ nạn của Chúa Kitô với lòng tin, cậy, mến; và thánh lễ có ích lợi cho chúng ta nhiều hay ít tùy theo chất lượng lòng đạïo đức của mỗi người.

CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Đấng chịu chết trên thập giá, không phải chỉ là người Do Thái đóng đinh Chúa, song mỗi lần con chìm đắm trong tội là con gây thương tích cho Chúa. Tuy nhiên chính hy lễ thập giá của Chúa xoá bỏ tội lỗi của con trong bí tích Thánh Tẩy mà con sắp lãnh nhận. Con xin dâng lời chúc tụng tạ ơn Chúa.

TÓM LƯỢC :

1* Thánh Lễ là gì ?

– Thánh Lễ là việc Chúa Giêsu dâng mình cho Chúa Cha qua hy tế thập giá để tạ ơn và cầu xin ơn tha tội cho nhân loại.

2* Chúa Giêsu thiết lập Thánh Lễ khi nào ?

– Chúa Giêsu thiết lập Thánh Lễ trong bữa tiệc ly, khi Người cầm lấy bánh và rượu dâng lời tạ ơn rồi phân phát cho các tông đồ, và truyền dạy các ông làm việc ấy mà tưởng nhớ đến Người.

3* Chúa Giêsu nói với chúng ta lúc nào trong Thánh Lễ ?

– Chúa Giêsu nói với chúng ta trong phần Phụng Vụ Lời Chúa qua các bài đọc Thánh Kinh.

4* Chúa Giêsu dâng mình lúc nào trong Thánh Lễ ?

– Chúa Giêsu dâng mình trong phần Phụng Vụ Thánh Thể khi linh mục đọc kinh Tạ Ơn biến đổi bánh và rượu trở thành Mình Máu Thánh Chúa.

5* Chúng ta lãnh nhận bí tích Thánh Thể lúc nào ?

– Trong nghi thức hiệp lễ, khi chúng ta lên Rước Lễ là nhận lãnh Thánh Thể Chúa Kitô dưới hình bánh và rượu.

QUYẾT TÂM:

Ý thức tầm quan trọng của Thánh Lễ trong việc thánh hoá đời sống, tôi tập tham dự Thánh Lễ một cách nghiêm trang sốt sắng

Tại Sao Tờ “Người Công Giáo Việt Nam” Lại Xuyên Tạc Thơ Linh Mục Võ Thanh Tâm?

Bài thơ “Hạnh phúc Người Công giáo” của Linh mục F.X Võ Thanh Tâm đã được sáng tác cách đây tròn bốn chục năm (3/1968). Qua thời gian dài, bài thơ đã đi vào lòng nhiều lớp người từng câu, từng chữ nói lên niềm tự hào của Người Công giáo về đức tin của mình, nói lên niềm tin vững chắc vào một Giáo hội Hiệp nhất toàn cầu như lời tâm sự của tác giả: “Đối với tôi, là một Kitô hữu đồng thời là một linh mục thì thơ còn là bài suy niệm, là hương cầu nguyện dâng lên trước tòa Thiên Chúa và Mẹ nhân hiền, là tiếng hát ngợi khen công trình của Đấng Tạo Hóa, là những lời hay ý đẹp của lý tưởng Công giáo đem trao đổi với anh em, là cách phản ứng của một tâm hồn có đức tin trước những biến cố của cuộc đời…”

Nhưng khi bài thơ đến tờ báo “Người Công giáo Việt Nam” thì bị cắt xén, sửa đổi không thương tiếc. Điều đáng nói ở đây, là việc cắt xén, sửa chữa bài thơ theo đúng não trạng kiểm duyệt, cắt cúp không cần biết nó là gì và ý kiến tác giả cũng như vấn đề bản quyền ra sao.

Cầm trên tay tờ báo “Người Công giáo Việt Nam” đọc bài thơ đã đăng, bỏ qua chuyện sai sót do trình bày cẩu thả, thừa tiêu đề, sai chính tả thể hiện sự không mấy tôn trọng tác giả và tác phẩm, thì còn bị cắt xén đến 28 câu, sửa chữa hai câu.

Thoạt nhìn, người ta cứ nghĩ chắc bài thơ dài quá, đăng tốn đất nên “Người Công giáo Việt Nam” đã cắt bớt, chỉ để lại một phần và tên Linh mục Tổng Đại diện để điểm tô cho trang báo mà thôi.

Nhưng đọc kỹ hơn một tý, mới thấy được việc cắt xén đó không bình thường. Đặc biệt khi đọc đến hai câu thơ bị sửa chữa người ta mới thấy việc cắt xén với dụng ý và mục đích khá rõ ràng.

Trong đoạn thơ bị cắt bỏ, có những câu thơ nói lên lòng tự hào của người Công giáo thông công hiệp nhất với Giáo hội Toàn cầu như sau: … Lá cờ vàng trắng đưa tay yêu vẫy mãi Trên cột cờ ngốt gió cạnh lầu chuông Những chiếc băng duyên dáng vắt qua đường Những bái hạ nến hoa lừng trước ngõ Mùi hương trầm bay phảng phất theo gió Tiếng pháo rền theo nhịp trống chiêng đưa … Trên lưng trâu cúi liếm cỏ bên đường Vẫn nghe đọc Năm sự mừng kính Mẹ. Trong xà lim vẫn có người se sẽ Hát Salve* cho vợi bớt đắng cay … Và hai câu thơ nguyên tác:

Đã bị (được) đổi thành:

Nguyên nhân nào phải cắt và sửa?

Để tìm hiểu căn nguyên của việc này, tưởng cũng cần nói lên xuất xứ của tờ báo “Người Công giáo Việt Nam” ra sao, họ đang đại diện cho ai.

Ở Việt Nam, những ngày sau khi đất nước vào tay những người Cộng sản, một Giáo hội Công giáo thông công, hiệp nhất và thuần phục Đức Giáo Hoàng là một điều khó chấp nhận. Dù trong một văn bản, ông Hồ Chí Minh đã nói việc quan hệ giữa Công giáo Việt Nam với Vatican là chuyện nội bộ tôn giáo. Nhà nước đã có những động thái để có thể có một giáo hội quốc doanh tự trị kiểu Giáo hội Công giáo quốc doanh dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Ngày 11.3.1955 Mặt Trận Tổ Quốc – Một tổ chức dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản cho triệu tập một Đại hội Đại biểu Công giáo tại Hà Nội để thành lập một tổ chức liên kết người Công giáo miền Bắc. Các đại biểu tham dự đại hội đều do Mặt trận Tổ quốc chỉ định. Đại hội đã quyết định thành lập “Ủy Ban Liên lạc Công giáo yêu Tổ quốc và Hòa bình” và bầu linh mục Vũ Xuân Kỷ làm Chủ tịch, linh mục Hồ Thành Biên làm Phó Chủ tịch. Ba linh mục khác là Nguyễn Thế Vịnh, Phạm Quang Phước và Võ Thành Trinh làm ủy viên trung ương.

Tổ chức đó tồn tại hơn 50 năm qua, qua nhiều kỳ đại hội, sau khi đất nước thống nhất đến nay là Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam.

Đó là một tổ chức được nhà nước lập nên, hoạt động bằng ngân sách nhà nước tức là tiền thuế đóng góp của dân. Nhưng nó hoạt động thế nào, thì người Công giáo Việt Nam hầu như không mấy quan tâm. Tác dụng của nó đến đâu đối với người Công giáo Việt Nam, thì chắc chỉ có mấy vị trong Ủy ban biết với nhau. Chỉ biết rằng, gần đây, cái Ủy ban đó được nhận huân chương Hồ Chí Minh do Đảng và Nhà nước trao tặng vì “Tín đồ Công giáo hiện chiếm khoảng 7% dân số, đã và đang tích cực tham gia các hoạt động từ thiện trong các lĩnh vực y tế, giáo dục, xây dựng nhà tình nghĩa” .

Phải chăng, Nhà nước muốn dựng lên tổ chức này, chỉ nhằm để nó biến những giáo dân Công giáo thành những con bò kéo xe thay cho những nhiệm vụ xã hội thuộc trách nhiệm Nhà nước như y tế, giáo dục và từ thiện? Hay còn mục đích nào khác mà không tiện nói ra?

Thực chất, đó là một tổ chức treo đầu dê bán thịt chó. Họ được dựng lên, sống bằng tiền của dân để hàng năm họp và gửi thư chúc mừng Noel, để nhận những thành quả của Người Công giáo Việt Nam là những thành tích của mình để lĩnh huân chương – Huân chương cũng có tiền.

Trong thực tế, những thành quả mà người Công giáo đã đóng góp cho xã hội Việt Nam bằng tất cả tấm lòng, được xã hội ghi nhận, được thực tế kiểm nghiệm và tin tưởng, là thành quả của một quá trình sống đạo kiên vững, một quá trình giáo dục và rèn luyện đức tin cho người Công giáo của Hàng giáo phẩm Việt Nam vượt qua muôn ngàn sự khó khăn.

Nhưng, tất cả những điều đó, đ ã được cái Ủy ban sống bằng tiền dân kia báo cáo lĩnh thưởng của Đảng và Nhà nước.

Cái ủy ban đó đã được dựng lên, đứng đầu là những vị “chức sắc Công giáo”, các linh mục được gắn nhãn “quốc doanh” được tận dụng tối đa, mà nhiều vị trong đó, không hiểu vì lý do gì, đã tích cực hoặc “phải tích cực” để chống chèo cho nó tồn tại mà không hiểu để làm gì?

Phải chăng, cũng có những người tu hành nhưng chưa hết cái tham, sân, si nên muốn trở nên nổi tiếng? Hay họ cũng được hưởng những đặc ân mà các linh mục khác không có? Đã có những tấm gương nhãn tiền của các vị chức sắc về tư cách, đời sống của mình khi “được” làm tôi hai chúa. Đã có những tấm gương mù, gương xấu cho giáo dân nhìn vào mà coi khinh. Họ sẽ tồn tại với lịch sử Giáo hội – Lịch sử của một giai đoạn đau thương.

Tất nhiên, cũng có nhiều linh mục, nhiều người Công giáo chân chính khác bất đắc dĩ “được” vào đó. Bởi nếu không, việc đi lại, phục vụ và những điều kiện tối thiểu sẽ gặp những khó khăn rất lớn, hoặc họ không muốn luôn bị cầm cố trong bốn bức tường nhà xứ của thời sắt máu nhất của Cộng sản. Vụ Đông Yên thuộc Giáo phận Vinh năm 1969 với linh mục Nguyễn Hồng Giáo là một điển hình cho vấn đề này.

Cái khó hiểu, là thời đó đã qua, nhưng vẫn còn tồn tại nhiều người hăng say cống hiến trong cái Ủy ban đó, dù với người Công giáo Việt Nam, nó như một cái thây ma đã chết từ khi mới lọt lòng.

Vì có cái Ủy ban kia, một tờ báo được lập nên để tạo ra thanh thế, tờ báo “Chính Nghĩa” ngày trước, tiền thân của tờ báo “Người Công giáo Việt Nam” ngày nay – Cơ quan của Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam.

Một tờ báo mà người Công giáo Việt Nam không có tiếng nói của mình. Những bài viết, những hình ảnh trong đó đa số cũng chỉ ca ngợi đất nước tươi đẹp, truyền thống cách mạng kiên cường, các chính sách của Đảng, Nhà nước, những bài viết bàn về giáo dục giới tính… và may ra có những bài viết của các “giáo gian” kiểu như “Phùng Nhân Quốc” được đăng là nhiều.

Phải chăng, với tờ báo “Người Công giáo Việt Nam” những cuộc cầu nguyện rầm rộ, những đêm dài rét mướt trên Tòa Khâm sứ, những vụ việc ở Hà Đông, Thái Hà, ở nhiều nơi khác nữa như Huế, La Vang, Sài Gòn, Dòng Thánh Giuse Nha Trang… không phải của người Công giáo Việt Nam? mà là của “các thế lực thù địch” với họ?

“Người Công giáo Việt Nam”, tờ báo của Ủy ban Đoàn kết Công giáo – một sản phẩm được sinh ra nhằm một mục đích xa lạ với người Công giáo. Vì đâu phải chỉ khi có nó, người Công giáo mới đoàn kết? Giáo hội Việt Nam gần 500 năm nay, luôn đồng hành với dân tộc, với đất nước, bao người Công giáo đã ngã xuống vì đất nước này, dân tộc này qua các thời kỳ khác nhau, đâu cần phải có cái Ủy ban đó mới yêu nước, yêu Hòa bình?

Những mỹ từ đẹp đẽ đó, thực chất là để che đậy một ý đồ ngay từ khi manh nha là lập nên một giáo hội quốc doanh tự trị, vì vậy, việc không muốn hiệp thông, tuân phục Tòa thánh Vatican là chuyện đương nhiên.

Đến đây, chắc bạn đọc đã hiểu: Vì sao “Người Công giáo Việt Nam” đã sửa thơ của Linh mục Tổng Đại diện Giáo phận Vinh F.X. Võ Thanh Tâm. Vì sao những danh từ Vatican, La Mã đã không được sử dụng mà thay bằng từ khác, vì sao những “cờ vàng trắng” , những kẻ “trong xà lim” không được xuất hiện trên “Người Công giáo Việt Nam”.

Đơn giản là vì Vatican, La Mã là những địa danh xa lạ với “Người Công giáo Việt Nam” nên không được phép nhắc đến. Vì “Ở Việt Nam không có tù nhân tôn giáo, chỉ có những kẻ vi phạm pháp luật bị bắt giam” như lời các quan chức của Đảng và Nhà nước thường xuyên tuyên bố. Vậy thì làm gì có hát Salve trong xà lim và xà lim của nhà tù Cộng sản làm gì có “đắng cay”? Vì việc thờ phụng chỉ được thực hiện trong các khuôn viên của đất đai tôn giáo thì làm gì có chuyện cổ vũ những chiếc băng vắt qua đường, nến hoa lừng trước ngõ?. Nói vậy hóa ra việc cầu nguyện của giáo dân Hà Nội bên lề đường khi Tòa Khâm sứ bị khóa kín vừa xẩy ra là chuyện bình thường trong sinh hoạt tôn giáo sao? Phải nói đó là “Vi phạm pháp luật” chứ? Nói vậy hóa ra trái ngược với đường lối tuyên truyền của Đảng sao?

Vì vậy, mà hiển nhiên cần phải cắt, phải sửa, kệ tác phẩm què cụt, biến tướng, kệ tác giả bất bình.

Điều cần nói thêm là khi được hỏi “Vì sao biết đó là một tờ báo chỉ mạo danh người Công giáo, mà Cha lại còn gửi bài cho họ”? tôi nhận được câu trả lời: “Để những hạt giống tốt được cấy trồng cho bớt đi những giống cỏ dại chiếm đất trên đó”?

Có lẽ Linh mục Tổng đại diện đã nhầm khi đặt mục đích của mình?

Bởi với ngân sách nhà nước cấp, thì đất đai tha hồ để mà tô vẽ. Bởi khi được nuôi dưỡng bằng tiền của dân, thì ngoài “Người Công giáo Việt Nam” còn có thêm “Công giáo và dân tộc” và chắc sẽ còn có thêm “Công giáo và Cách mạng Xã hội chủ nghĩa” rồi “Công giáo và Chủ nghĩa Mác – Lê nin vô địch” hoặc “Người Linh mục Cộng sản” cũng không là chuyện lạ.

Bởi tất cả báo chí Việt Nam hiện nay đều đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản và mới đây Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố cấm tuyệt đối việc tư nhân hóa báo chí. Cũng như ông Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông Lê Doãn Hợp mới đây đã tuyên bố đưa người nắm chức Tổng biên tập trong các tờ báo để báo chí phải “đi đúng lề đường bên phải” do Đảng đã chỉ ra.

Hà Nội, Ngày 18 tháng 2 năm 2008 J.B. Nguyễn Hữu Vinh

Tôi sung sướng được làm người Công giáo Tiếng chuông lành đã ru ẵm hồn tôiNhư ngày xưa khi mới bước vào đời Cánh tay mẹ ấp yêu từng giây phút.

Tôi sung sướng được làm người Công giáo Sống trong tàu Giáo Hội giữa đêm sâu, Khắp mười phương đâu cũng có bạn sầu Đâu cũng có bóng thánh đường quen thuộc, Có lễ sáng, chầu chiều, tháng hoa, cuộc rước, Có đức tin ngời chói ngọc kim cương Có bí tích Thánh Thể suối tình thương Có bản nhạc Te-Deum hùng dũng Có những khuôn mặt thoạt nhìn đã nghe ấm cúng Luồn qua da thịt thấu tim gan.

Có những người tu sĩ quý hơn vàng Hy sinh cả cuộc đời vì nghĩa lớn Có những tâm hồn không vương tí bợn Thơm nhân đức và sáng đẹp hơn trăng Có những khối óc không mấy kẻ sánh bằng Tìm đến Chúa sau những ngày dông bão.

Tháng 3 năm 1968 http://vietcatholic.org/News/Html/52440.htm http://www.conggiaovietnam.net/tacgia/JB.HuuVinh/toakhamsukhanangnaoseden.htm

Xưng Tội Với Linh Mục Là Chuyện Buồn Cười

Một người đàn ông đồ sộ vỗ vai một ông linh mục, vừa hỏi vừa cười hóm hỉnh:

– Chỗ anh em với nhau, tôi hỏi thiệt tình, anh đừng giận tôi nha.

– Chuyện gì mà vô đề long trọng dữ vậy?

– Tôi nghe người ta nói: đạo của anh bắt tín đồ có tội phải đi xưng tội với cha cố và cha cố tha tuốt luốt. Cái đó có không?

– Có. Thì đã sao nào?

– Thì đạo của anh buồn cười quá à.

– Những gì làm anh buồn cười, thì kể cho tôi nghe coi.

– Nhiều lắm. Thứ nhất: linh mục các anh là người như người ta; cũng biết ăn gian nói dối; cũng biết ngoại tình … thì tại sao lại dám ngồi tòa tha tội cho người gian dối, gian dâm?

– Ông chánh án ngồi tòa: tha bổng, kêu án tử hình, kêu án tù chung thân …, thì ông chánh án là người hay là thiên thần?

– Ông chánh án cũng là người nên cũng có thể phạm tội, nhưng ông ngồi tòa với tư cách là đại diện công lý, đại điện cho dân.

– Thì linh mục chúng tôi có tha tội cho tín đồ với tư cách của cá nhân mình đâu. Chúng tôi tha tội nhân danh Chúa và do yêu cầu của Chúa. Đức Giêsu trước khi về trời đã nói với các Tông đồ rằng: “Điều gì chúng con tha dưới đất, thì trên trời cũng tha”.

– Tội phạm tới Chúa thì xưng với Chúa và xin Chúa tha, hà cớ gì Chúa lại trao quyền ấy cho các anh?

– Để tôi kể cho anh một câu chuyện:

Có một người mẹ đang mổ cá, tay dơ quá. Thằng cu tí của bà đang chạy chơi trên sân sũng nước, vì trời mới mưa, bỗng té ạch một cái. Bà không dám bỏ rổ cá đang dang dở, vì con mèo cồ đang ngồi liếm mép. Bà kêu cô chị của thằng cu tí: “Hai! Con đi tắm cho em!”. Cô chị cũng chẳng sạch sẽ gì, mới quét chuồng heo xong, thoang thoảng mùi cháo thiu, vội vàng dìu cu tí đi tắm. Cu tí sạch boong, thay quần áo mới, tóc rẽ ngôi láng coóng, thơm thơm mùi nước hoa của mẹ, nhảy tưng tưng, cười toe toét, thương chị quá chừng.

Vậy đó. Bây giờ tôi hỏi anh: Ở trên đời này, có thằng cu tí nào thắc mắc với cô chị nó rằng: “Chị lấy quyền gì mà tắm cho tôi? Chị có sạch sẽ gì đâu mà dám tắm cho tôi, chải đầu cho tôi, thay đồ cho tôi, lại còn lấy dầu thơm của mẹ mà xức cho tôi nữa. Bày đặt!”. Xin lỗi anh. Nếu trên đời này có thằng cu tí nào nói như thế, thì nó chính là anh đấy.

– Anh trả lời hay. Cho anh mười điểm.

– Còn thắc mắc gì nữa nào?

– Thắc mắc thứ hai: Có tội thì phải phạt. Còn các anh thì tội gì cũng tha tuốt luốt. Như vậy là các anh vẽ đường cho hươu chạy, là xúi người ta cứ phạm tội tối đa.

– Linh mục chúng tôi là cô chị của thằng cu tí. Cô chị chỉ mong muốn một điều là thằng em hết dơ. Dĩ nhiên là thằng cu tí chẳng muốn té. Nhưng có thể là nó sẽ còn té nữa. Nếu nó té nữa, thì cô chị lại tắm cho nó, an ủi và khuyên nhủ nó. Như vậy đâu phải là cô chị vẽ đường cho hươu chạy. Nói cho vui vậy thôi, chứ vấn đề tha tội trong đạo không đơn giản như thế. Theo giáo lý, thì muốn được tha tội, thì phải có điều kiện. Điều kiện một là phải thành tâm sám hối, mà thành tâm sám hối, thì bao hàm việc quyết tâm chừa tội. Điều kiện hai là phải đền tội xứng đáng. Nếu ăn trộm, phá hoại thì phải bồi thường. Bồi thường tiền của. Bồi thường danh dự, … vân vân … Xét về mặt tâm lý, người Công giáo xưng tội xong cảm thấy tâm hồn sung sướng, giàu nghị lực để tránh tội, chứ không có ý đồ phạm tội lại, phạm tội thêm. Đó chính là tâm tư của thằng cu tí sau khi được chị nó tắm cho. Chị tắm và em được tắm nảy ra một tình cảm rất thân thương. Thằng cu tí thấy mình sạch quá, đẹp quá, thơm quá và chẳng muốn ở dơ chút nào.

-Cho anh thêm mười điểm nữa. Không ngờ mà đạo của anh vừa có tình vừa có lý. Và … bây giờ là thắc mắc thứ ba. Nếu tôi là tín đồ Công giáo, tôi chỉ dám xưng ba cái tội lặt vặt thôi, còn tội quan trọng …, thì tôi hổng dám đâu.

-Ví dụ tội gì nào?

– Ví dụ tôi xưng tội ăn cắp xe của bố anh, mà em của anh là trưởng ban công an xã, thì thế nào anh cũng móc điện thoại đi động gọi cho em của anh ngay. Ví dụ tôi xưng tội tò tí với em dâu của anh, thì thế nào anh cũng bật mí cho thằng em trai của anh liền. Đúng không nào?

– Chà. Kẹt dữ ạ.

– Vậy là anh thua rồi phải không?

– Có thể thua thôi, chứ chưa thua đâu. Nếu tôi vì quá thương bố mất xe, vì quá thương thằng em làm công an đang bí lối và thương thằng em trai bị vợ cắm sừng, thì tôi có thể làm bật mí tội của anh. Trong trường hợp này, theo Giáo Luật, thì tôi phạm một tội rất nặng. Tội này có tên là “Lỗi ấn tòa xá giải”. Sau khi phạm trọng tội này, tôi không thể đi xưng tội với bất cứ một linh mục nào. Tôi phải xin ơn tha tội nơi Tòa Thánh.

– Đã có một linh mục lỗi ấn tòa xá giải rồi.

– Ai và ở đâu?

– Một tín đồ ở miền Tây theo cách mạng, rải truyền đơn chống Pháp, đi xưng tội. Thế là ông cha báo cò Tây đến bắt, đày ra Côn Đảo.

– Rải truyền đơn chống Pháp thì tại sao lại bảo là tội, tại sao lại đi xưng làm chi? Người làm cách mạng không lẩm cẩm như vậy đâu. Về vấn đề “lỗi ấn tòa” tôi khẳng định với anh rằng: linh mục là người, thì có thể phạm lỗi ấy. Nhưng trên thực tế, thì tôi chưa thấy xảy ra điều đó, dù bên Tây hay bên Đông, dù thời xưa hay thời nay. Ngược lại có nhiều linh mục vì bảo vệ ấn tòa mà lâm nạn. Tôi kể cho anh nghe hai chuyện thôi:

*Chuyện một. Sau thế chiến thứ hai ở bên Ý xảy ra một chuyện rất thương tâm. Một linh mục chánh xứ đang làm việc tại bàn giấy. Vào lúc 20 giờ 30 có người gõ cửa. Mở cửa ra thì gặp người khách lạ xin xưng tội. Hắn quỳ mọp xưng tội rất vội vã, rồi vội vàng rút lui y như người bị rượt đuổi.

Hắn vừa đi khỏi thì cảnh sát tới.

– Thưa linh mục, vừa có một vụ cướp của, giết người xảy ra ở nhà ga. Theo kinh nghiệm chuyên nghiệp của chúng tôi, thì hắn còn luẩn quẩn đâu đây. Vậy xin linh mục giúp chúng tôi chu toàn nhiệm vụ.

– Tôi không biết.

– Ủa, sao lại có khẩu súng lục ở trong sọt rác này?

– Tôi không biết.

– Nếu là súng của linh mục, thì xin vui lòng cho chúng tôi coi giấy chủ quyền. Nếu không phải của linh mục, thì xin vui lòng cho biết ai là chủ của nó. Khẩu súng này mới xài tức thời, vì nòng của nó có mùi khen khét.

– Tôi không biết.

– Chúng tôi sẽ khởi tố linh mục về tội sở hữu vũ khí bất hợp pháp. Linh mục còn phải trả lời trước tòa: tại sao súng mới nhả đạn lại nằm trong sọt rác, dưới gầm bàn của linh mục, ngay sau thời gian có vụ nổ súng tại nhà ga.

Quả thật, linh mục chánh xứ ấy phải đứng trước vành móng ngựa. Quan tòa và công tố viên đặt ra rất nhiều câu hỏi. Nhưng câu hỏi nào cũng được trả lời y như nhau: “Tôi không biết” – Cuối cùng tòa buộc hai tội: cướp của – giết người và khinh dể tòa án. Rồi tuyên án tù chung thân.

Một linh mục đi tù chung thân vì tội giết người cướp của. Buồn quá! Nhục quá! Mà cũng oan khiên quá! Nhưng linh mục ấy đã cúi đầu chấp nhận chỉ vì lương tâm không cho phép bật mí bất cứ điều gì mình biết trong tòa xá giải.

Mười ba năm sau, tên trộm ấy ra tự thú. Linh mục đi tù oan được trả cả tự do lẫn danh dự. Chua quá! Nhưng cũng vinh dự quá!

*Chuyện hai. Chuyện này xảy ra trong một gia đình bất hạnh. Ông chồng thì đam mê cờ bạc, rượu chè, trai gái. Bà vợ thì cắn răng chịu đựng. Chịu đựng mãi thành hiện tượng dồn nén. Dồn nén mãi thì phải bùng vỡ. Hôm ấy ông chồng đi chơi mãi tới quá nửa đêm mới về. Ông gọi cửa. Bà mở cửa. Ông vừa đưa đầu vào, thì một lưỡi dao phập xuống …

Cơn điên qua rồi, bà vợ khóc lóc thảm thiết. Bà đến nhà thờ xưng tội với cha xứ, rồi đi thú tội với công an xã. Công an xã mời linh mục chính xứ tới để bổ túc hồ sơ.

– Bà Nguyễn Thị M. khai rằng bà đã đi xưng tội, kể lể hết mọi hành vi tội ác. Vậy yêu cầu linh mục cho chúng tôi biết bà M. đã khai gì với linh mục?

– Tôi không biết.

– Đương sự đã khai với linh mục, thì linh mục có nhiệm vụ phải khai với chính quyền, vì đây là vụ án quan trọng.

– Tôi không được nói, vì theo Giáo Luật, tôi không được làm lộ những gì người ta xưng trong tòa.

– Như vậy là ông coi thường chánh quyền. Nếu ông ngoan cố, tôi sẽ còng tay ông.

Ông trưởng ban công an xã đập bàn, giận dữ. Ông chủ tịch Mặt trận phải vội vàng chạy qua góp ý.

– Luật của đạo Thiên Chúa như vậy đó. Các anh cứ ghi nhận những gì bà M. đã khai – Bà M. đã tự thú, thì bà còn giấu giếm làm chi. Lời khai của bà là đủ rồi.

– Thôi, cụ đi về đi.

Anh công an hạ giọng, gấp hồ sơ, đứng dậy, đi tìm điếu cày …

Ông cha xứ 90 tuổi đi về, lòng buồn man mác. Anh công an rít một điếu thuốc lào, lòng nhẹ lâng lâng.

– Tôi giải đáp như thế là hết lời, hết ý rồi đấy. Anh vừa lòng chưa?

– Mới vừa lòng 90 phần trăm thôi.

– 90 hay 100 đã là “bên tám lạng bên nửa cân”. Tôi mừng lắm rồi. Chào anh.

Tạp bút của Lm Piô Ngô Phúc Hậu

Bạn đang đọc nội dung bài viết Bài Giảng Lễ Tạ Ơn Các Tân Linh Mục Dòng Thánh Thể Tại Gx. Phong Lâm, Gp. Bùi Chu trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!