Đề Xuất 2/2023 # An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy # Top 5 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…” Qua câu thơ chúng ta hiểu dõ thêm về “Truyện An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy” và câu truyện kể về An Dương Vương là vua nước Âu Lạc, ông xây thành nhưng xây đến đâu đổ đến đo, sau đó nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng thì đã xây xong. Khi trở về, Rùa Vàng còn cho vua một cái móng vuốt để làm nỏ thần. Khi Triệu Dà đến xâm lược, thì đã bị nỏ thần của An Dương Vương tiêu diệt. Sau đó, Triệu đà xin cầu hòa và đã sang cầu hôn con gái của An Dương Vương là Mị Châu cho con trai của ông ta là Trọng Thủy. An Dương Vương đồng ý và đã cho Trọng Thủy ở rể. Trong thời gian ở rể thì Trọng Thiuỷ đã lừa Mị Châu để lây nỏ thần và trở về nước. Sau đó, Triệu Đà đem quân sang xâm lược Âu Lạc lần thứ hai, An Dương Vương ỷ có nỏ thần vẫn ngang nhiên ngồi đánh cờ, và kết quả là bị mất nước, An Dương Vương đem Mị Châu chạy ra biển, ra đến biển thì Rùa Vàng hiện lên nói “kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó”. An Dương Vương nghe vậy Mị Châu. Còn ông thì xuống biển. Về sau thì Xác Mị Châu biến thành ngọc, còn Trọng Thủy thương tiếc vợ nên đã nhảy xuống giếng tự tử. sau này, khi lấy nước giếng đó rửa với ngọc thì sắc ngọc tự nhiên rực lên.

🎬 Bác Gấu đen và hai chú Thỏ:

🎬 Cậu bé Tích Chu:

🎬 Câu chuyện bó đũa:

🎬 Bà Chúa Tuyết:

🎬 Chú lính chì dũng cảm:

🎬 Cô bé bán diêm:

🎬 Sơn Tinh Thủy Tinh:

Danh sách Playlist : Truyện cổ tích: Truyện ngụ ngôn: Truyện cổ Andersen: Phim hoạt hình cổ tích hay nhất: ======================================================= #truyencotich #anduongvuongmichautrongthuy #hoathinhanduongvong ====================================================== Fanpage: Email: truyen.ctnn.haynhat@gmail.com 💗💗💗💗💗💗 Thanks for watching! 💗💗💗💗💗💗

Nguồn: https://curbjumperstreeteats.com

Phân Tích Nhân Vật Mị Châu Trong Truyện An Dương Vương Và Mị Châu

Đề bài: Phân Tích Nhân Vật Mị Châu Trong Truyện An Dương Vương Và Mị Châu – Trọng Thủy

Bài làm

Đứng trước thành Cổ Loa, tôi chợt nhớ lại TruyệnAn Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy. Nàng Mị Châu tội nghiệp đã vô tình gây nên bi kịch nước mất nhà tan và phải chịu chết thê thảm dưới lưỡi đao của chính cha mình – An Dương Vương. Nói về người con gái thùy mị, nết na ấy, người thương kẻ xót nhưng cũng không ít những lời trách mắng vì chính sự ngây thơ, dại dột của nàng đã gây nên nỗi đau mất nước cho vua cha, cho cả đồng bào đất Việt.

Mị Châu được vua cha An Dương Vương gả cho con trai Đà là Trọng Thủy. Trọng Thủy dụ dỗ Mị Châu cho xem trộm nỏ thần rồi ngầm làm một cái lẫy nỏ khác thay vuốt Rùa Vàng, nói dối là về phương Bắc thăm cha, dặn Mị Châu nếu có hoạn nạn xảy ra thì nhớ làm dấu để Trọng Thủy biết đường tìm đến. Mị Châu nghe tin lời chồng. Còn An Dương Vương chủ quan vì mình có nỏ thần nên không sợ bất kỳ nước nào xâm chiếm. Trọng Thủy vừa về thì hai nước chiến tranh. An Dương Vương bấy giờ mới phát hiện nỏ thần bị mất, bèn dẫn theo con gái tháo chạy thoát thân. Đến bờ biển, vua cha phát hiện kẻ gian chính là Mị Châu liền vung kiếm chém chết nàng.

Người con gái tội nghiệp không hề ý thức được việc mình làm gây hậu quả nặng nề như thế nào cho đất nước. Thương nàng vì nàng một lòng tin chồng, yêu chồng nhưng cũng giận nàng vì không suy nghĩ cho kỹ trước những lời dụ dỗ của Trọng Thủy. Biết rằng lấy chồng phải theo chồng nhưng không phải vì thế mà cả tin đến mức mù quáng, dại dột dẫn đến sự việc đau lòng: nước mất nhà tan và cuối cùng là bị chính cha mình giết chết. Mọi việc đã được Đà sắp đặt, Mị Châu chỉ là nạn nhân và là công cụ để chúng sử dụng cho mục đích của mình.

Khi xét trên cương vị là một người vợ, Mị Châu đã hết lòng yêu thương chồng, tin tưởng chồng. Nàng là một người phụ nữ đúng nghĩa của gia đình phong kiến Việt Nam: thùy mị, nết na, công dung ngôn hạnh đều đủ cả. Lấy được người vợ hoàn hảo như vậy, lẽ ra Trọng Thủy phải trân trọng, nâng niu và đáp lại tấm lòng nàng bằng sự quân tử của mình. Việc Mị Châu cho chồng xem chiếc nỏ thần của An Dương Vương cũng vì nàng một lòng tin tưởng chồng. Nhưng đáng tiếc, Trọng Thủy lại là con trai của Đà, của nước láng giềng đã từng bại trận dưới tay An Dương Vương. Nỗi nhục thua trận chưa dứt, Đà bày mưu tính kế dùng hạnh phúc của con mình để đạt được điều mình muốn. Chiến tranh xảy ra, Mị Châu vẫn chưa biết chính mình là kẻ đã tiếp tay cho giặc, nàng vẫn tin tưởng Trọng Thủy tuyệt đối, rắc lông ngỗng để làm dấu cho Trọng Thủy tìm theo. Và đúng như kế hoạch, chúng đã dành được chiến thắng, gây nên cái chết tội nghiệp cho nàng Mị Châu đáng thương.

Khi xét về cương vị là con gái vua An Dương Vương, là công chúa cả một đất nước, việc Mị Châu lén cho Trọng Thủy xem nỏ thần là hành động vi phạm bí mật quốc gia, gây nên hậu quả nghiêm trọng, đáng bị trừng phạt. Vua cha cũng rất nghiêm nghị, một khi đã vi phạm thì dù có là người thân thích, ruột thịt cũng phải chịu hình phạt như dân thường. Tình ngay nhưng lý gian. Mị Châu yêu chồng nhưng cũng thương cha. Mị Châu không phải người gian sảo, có mưu mô tính toán. Tất cả những gì nàng làm đều xuất phát từ tình yêu thương trong sáng. Chỉ có điều tình yêu ấy đã đặt nhầm chỗ khiến nàng phải chết thê thảm trong tay chính cha đẻ của mình.

Mị Châu chết ở bờ biển, máu chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu. Đúng như lời thề, Mị Châu được trời đất minh oan cho tấm lòng trong sạch. Tội là ở những kẻ đã lợi dụng lòng tốt của nàng để thực hiện mưu đồ xấu xa. Trọng Thủy tìm đến vợ chỉ thấy cái xác. Trọng Thủy đau xót ôm xác vợ rồi tự tử chết theo. Kết thúc cả hai phải chết, Trọng Thủy tuy không phải đền tội với An Dương Vương nhưng việc chàng tự tử theo vợ là đã phần nào an ủi tấm lòng trong sạch của Mị Nương.

Dù sao đi nữa, câu chuyện của Mị Châu cũng mang đến cho người đọc bài học sâu sắc về lòng tin dành cho nhau. Nếu ở thời của nàng, tình yêu ấy là hoàn toàn đúng đắn, rất đáng được ngợi ca. Nhưng trong xã hội ngày nay, khi mà người ta sống với nhau vì nhiều mục đích toan tính ngoài việc yêu thương, đùm bọc nhau, mỗi người phụ nữ hãy luôn tự làm chủ chính mình. Yêu thương những phải luôn sáng suốt, phải phân biệt được việc gì đúng, việc gì sai, việc nào nên làm và không nên làm. Thời đại của thế kỷ XXI đòi hỏi người phụ nữ phải thông minh hơn nữa, linh hoạt hơn nữa. Mị Châu đáng thương nhiều hơn đáng trách. Cái giá phải trả cho tình yêu mù quáng của mình chính là cái chết, và chết ngay trong tay người cha thân yêu.

Tác giả dân gian đã dựng lên câu chuyện rất tài tình và đáng ngẫm nghĩ., mang lại bài học sâu sắc cho thế hệ sau về cách sống, cách yêu và cách nghĩ thông suốt, đúng đắn.

Từ khóa tìm kiếm:

Dàn ý cảm nghĩ về nhân vật Mị châu

Dàn ý phan tich mi chau

lập dàn ý về nhân vật mị châu

Truyền Thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy

Sau khi An Dương Vương xây thành Cổ Loa, thần Kim Quy cho An Dương Vương một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân địch. An Dương Vương chọn trong đám gia thần được một người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng sức trong nhiều ngày mới xong. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, khác hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng treo gần chỗ nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, nhưng vì An Dương Vương có nỏ thần, quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thời cơ. Triệu Đà thấy dùng binh không lợi, bèn xin giảng hòa với An Dương Vương, sai con trai là Trọng Thuỷ sang cầu thân, nhưng chủ ý là tìm cách phá chiếc nỏ thần. Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ được gặp Mỵ Châu, con gái yêu của An Dương Vương, một thiếu nữ mày ngài, mắt phượng, nhan sắc tuyệt trần. Trọng Thuỷ đem lòng yêu dấu Mỵ Châu, Mỵ Châu dần dần cũng xiêu lòng. Hai người trở nên thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành mà Mỵ Châu không dẫn người yêu đến xem. An Dương Vương không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ thương yêu nhau, vua liền gả Mỵ Châu cho Trọng Thuỷ.

Một đêm trăng sao vằng vặc, Mỵ Châu cùng Trọng Thuỷ ngồi trên phiến đá trắng giữa vườn, cùng nhau nhìn dãy tường thành cao nhất. Trong câu chuyện tỷ tê, Trọng Thuỷ hỏi vợ rằng: Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được? Mỵ Châu đáp: Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được? Trọng Thuỷ làm bộ ngạc nhiên, vờ như mới nghe nói đến nỏ thần lần đầu. Chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Mỵ Châu không ngần ngại, chạy ngay vào chỗ nằm của cha, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem. Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ cách bắn. Trọng Thuỷ chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho vợ cất đi. Hôm sau, Trọng Thủy xin phép An Dương Vương về thăm cha. Hắn thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thuỷ giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc. An Dương Vương vốn chiều con gái, thấy con mỗi khi gặp chồng thì vui vẻ sung sướng, liền sai gia nhân bày tiệc rượu để ba cha con cùng vui. Trọng Thuỷ uống cầm chừng, còn An Dương Vương và Mỵ Châu say tuý luý. Thừa lúc bố vợ say, Trọng Thuỷ lẻn ngay vào phòng tháo lấy cái lẫy bằng móng chân thần Kim Quy và thay cái lẫy giả bằng móng rùa thường vào.

Hôm sau, thấy chồng có vẻ bồn chồn, hết đứng lại ngồi không yên, Mỵ Châu hỏi chồng rằng: Chàng như có gì lo lắng phải không? Trọng Thuỷ đáp: Ta sắp phải đi, Phụ vương dặn phải về ngay để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm nàng ạ. Mỵ Châu buồn rầu lặng thinh, Trọng Thuỷ nói tiếp: Bây giờ đôi ta sắp phải xa nhau, không biết đến bao giờ gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra binh đao, tôi biết đâu mà tìm? Mỵ Châu nói: Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng dọc đường, chàng cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà tìm. Nói xong Mỵ Châu nức nở khóc.

Về đất Nam Hải, Trọng Thuỷ đưa cái móng rùa vàng cho cha, Triệu Đà mừng rỡ vô cùng, reo lên rằng: “Phen này đất Âu Lạc sẽ về tay ta”. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc. Nghe tin báo, An Dương Vương cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã đến sát chân thành, An Dương Vương sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. An Dương Vương vội lên ngựa, đèo Mỵ Châu sau lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau. Ngồi sau lưng cha, Mỵ Châu bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Đường núi gập ghềnh hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy ngày đêm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Thấy đường núi quanh co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, An Dương Vương liền hướng ra biến, khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Vua vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo An Dương Vương rằng “giặc ở sau lưng nhà vua đấy”. An Dương Vương tỉnh ngộ, liền rút gươm chém Mỵ Châu, rồi nhảy xuống biểu tự vẫn.

Quân của Triệu Đà kéo vào chiếm đóng Loa thành, còn Trọng Thuỷ một mình một ngựa theo dấu lông ngỗng đi tìm Mỵ Châu. Đến gần bờ biển, thấy xác vợ nằm trên đám cỏ, tuy chết mà nhan sắc không mờ phai. Trọng Thuỷ khóc oà lên, thu nhặt thi hài đem về chôn trong thành, rồi đâm đầu xuống giếng trong thành mà xưa kia Mỵ Châu thường tắm. Ngày nay, ở làng cổ Loa, trước đền thờ An Dương Vương, còn cái giếng gọi là giếng Trọng Thuỷ. Tục truyền khi Mỵ Châu đã bị cha giết chết rồi, máu nàng chảy xuống biển, trai ăn được nên mới có ngọc châu. Lấy được ngọc trai ấy đem về rửa bằng nước giếng trong thành Cổ Loa thì ngọc trong sáng vô cùng.

Nguồn: Sưu tầm

Bài Thơ “Chị Dâu” Của Vương Trọng

(Baonghean) – Vương Trọng sinh ra ở xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Nhà thơ đã có 12 tập thơ và trường ca được xuất bản. Bài thơ “Chị dâu” được đưa vào tuyển thơ của tác giả nhan đề Ngoảnh lại, Nhà xuất bản Thanh niên in năm 2001, cho thấy đây là một trong những bài thơ được người viết tâm đắc.

Nhà thơ Vương Trọng

Bài thơ viết về chị dâu mở đầu bằng việc cho biết chị là người cùng làng:

Một ngày vui, chị bước vào nhà em

Xưa nay có nhiều cách thể hiện khoảng cách giữa những người sống trong cùng làng xóm. Ở đây tác giả dùng cách ước lượng cách mấy bờ rào. Câu thơ diễn tả khoảng không gian gần gũi đồng thời mở đầu giọng thơ mộc mạc chân thành. Người Việt Nam thường nhìn nhận con người theo kiểu “quen nể dạ, lạ nể áo quần”. Chị là một thành viên mới của gia đình nên các em chồng quan sát như với người lạ:

Áo cánh nâu, quần lụa đen

Cặp ba lá, đường ngôi nghiêng mái đầu

Tất cả các chi tiết đều quen thuộc cho thấy đây là một thôn nữ nền nã một cách giản dị.

Phần dài nhất của bài thơ là để biểu hiện sự chịu thương chịu khó, đức hy sinh của chị dâu. Làm dâu nhà người, cô thôn nữ ấy không chỉ thay đổi nơi ở mà thay đổi cả chức năng và thân phận. Giờ đây chị phải chống chèo lo toan cho nhà chồng. Điều bất thường đó được người đọc thấy dần qua những lời tự sự giản dị:

Nhà chồng, chồng ở nhà đâu

Em chồng đông, mẹ chồng đau ốm nhiều

Nhà chồng vốn là một từ, được tác giả khéo léo và hóm hỉnh tách ra làm hai, tạo nên chút hờn dỗi: chồng ở nhà đâu. Đến đây ta hiểu thêm cách mấy bờ rào không chỉ diễn tả khoảng cách giữa hai nhà mà còn ngợi ca người thôn nữ tự nguyện đảm đương nỗi vất vả. Gia cảnh ấy chị nào có lạ gì. Nhưng vì có tình cảm với một người trai làng, chị trở thành ruột thịt của nhà bên ấy. Người đàn bà này sinh ra, lớn lên và tự nguyện làm dâu ở nơi thời tiết khắc nghiệt:

Quê mình cái nắng chang chang

Trận mưa tháng Tám lụt sang tháng Mười

Khi mưa dầm, lúc nắng phơi

Lâu nay đã có nhiều người nghiên cứu tính cách của người Nghệ, cắt nghĩa nó bằng cả yếu tố thời tiết nơi đây. Cách ứng xử thiếu mềm dẻo, thường cực đoan của nhiều con người xứ này có cả hơi hướng của thời tiết nắng lắm mưa nhiều, cả hai đều quá đà quá độ.

Một thân lầm lũi như cánh cò cánh vạc, gánh vác việc nhà chồng, năm này qua tháng khác phải đối diện với thiên nhiên khắc nghiệt thì hệ quả tất yếu là thời trẻ trung qua âm thầm lúc nào không biết. Câu thơ nhỏ nhẹ chứa chất bao xót xa thương cảm.

Nhớ về những năm tháng nghèo khó, vất vả, nhân vật trữ tình chỉ đặc tả bữa ăn ngày giáp hạt. Ngày thường, chị dâu đã nhường nhịn miếng ăn cho lũ em chồng đông đúc vô lo. Trong ngày giáp hạt, tình cảnh trở nên cùng cực:

Cả nhà trừ bữa một nồi canh rau

Cả nhà chỉ có một nồi. Người Việt Nam gọi bữa ăn là bữa cơm, nghĩa là cơm đóng vai trò chính, canh là thứ phụ để đưa cơm. Vậy mà ở nhà nghèo này, phụ kiêm luôn chính, chỉ có một món, không thể ít hơn được nữa.

Những vấn nạn của kiếp người cùng nhau ùa đến, đè nặng lên vai người phụ nữ nghèo. Cả cơn mưa chiều dường như cũng hùa vào khiến lòng người thêm trống vắng, lạnh lẽo:

Chiều mưa, gạo hết, mẹ đau cuối giường

Từ đầu bài thơ, nhân vật trữ tình em chỉ đứng ra kể và tả, đến đây mới trực tiếp giãi bày cảm xúc thương lắm chị dâu và cầu cho hoàng hôn đừng xuống trước khi chị về! Đó là sự diễn tiến cảm xúc hợp lôgic. Hình bóng chị dâu tần tảo, chịu biết bao khó nhọc vì gia đình chồng, trong đó có cả nhân vật đang hồi tưởng, khiến không chỉ người trong cuộc mà cả người đọc cũng xót xa thương cảm.

Nhà thơ đã diễn tả lôgic thông thường của đời sống mà không phải khi nào người ta cũng nhận ra. Người thôn nữ năm xưa bước vào gia đình này thoạt đầu như khách. Nhưng rồi nhiều năm tháng qua đi, cha mẹ chồng khuất núi, lũ em chồng như những cánh chim bay đi, chị trở thành ruột thịt thiêng liêng, như bến neo đậu cho những con tàu đi xa trở về:

Quê nhà tình chị giữ dành không vơi

Đời chị dâu, cũng theo quy luật thông thường của nhân sinh, có những đổi thay theo hướng tốt đẹp và cả những thay đổi không mong muốn:

Con đầu sinh cháu chị lên bậc bà

Không ít người lẫn lộn văn hoá với học vấn. Học vấn tính được bằng lớp, còn văn hoá thì không thể. Xung quanh chúng ta có nhiều người học vấn thấp nhưng cuộc đời họ toát lên những giá trị văn hoá cao quý. Người chị dâu trong bài thơ này cũng vậy. Chị không quen biểu lộ tư tưởng tình cảm bằng ngôn từ Dù thư không viết một lời nhưng luôn vị tha, luôn là người giữ nếp nhà:

Canh tư chị thức bếp nhà lửa nhen

Đến cuối bài thơ tầm vóc của người chị dâu được nâng cao, hòa nhập với đất trời quê nhà:

Ngoái nhìn núi dựng phía sau

Em tìm dáng chị cuối màu trời xanh.

Khoa Ngữ văn, Đại học Vinh

Bạn đang đọc nội dung bài viết An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!